Thơ Nguyễn Thành Sáng




MỘT THỜI MÃI NHỚ


Đêm bây giờ nhạt nhẽo ánh trăng suông
Ngày bỏng cháy bươn đường mong đở khát
Rạng thẫn thờ, sầu sương rơi nhẹ hạt
Hút tan dần lặn mất trốn về đâu!

Mới hôm nào dào dạt mảnh hồn sâu
Nẻo vạn lý, vó câu tìm hướng đẳng
Thế mà nay đắng trào nơi cổ ắng
Chuỗi thu tàn lẳng lặng ngắm mây giăng

Cõi lạnh lùng tràn ngập cảnh mơ chan
Chim lữ thứ trời xa vùn vụt lướt
Tiếng âm hận nghẹn lên từ biển nước
Rồi ngân vang vươn vượt trải hằng hà

Cánh bay buồn, ngoảnh lại, giọt mưa sa
Bầu ảm đạm, bóng tà ru giấc ngủ
Để mặc tình cuồng phong gầm vần vũ
Tả tơi vàng héo rủ rụng rơi vòm !

Sậy bên bờ co rúm dáng teo nhom
Chẳng lúc lắc, thu mình qua mấy độ
Nỗi tức tưởi dõi xem ngàn lá đổ
Chỉ chạnh hờn dám nhẹ tiếng ngân tim

Ôi! Tan tác, đau thương để lại niềm
Lưu dấu mãi tấc lòng trăm mối nhớ
Cả khung trời tối sầm từ một thuở
Hai cửa nhà đóng lại rót men say

Nửa dật dờ, nửa tỉnh khóc tan phai
Nhìn giãy chết âm thầm trong cô lẻ
Dòng máu hồng tuôn rơi chìm quạnh quẽ
Tháng năm dài bán rẻ cuộc đời xa !


Nguyễn Thành Sáng
 



TÌNH MÂY GIÓ


Đêm nay trăng nổi tận trên cao
Vòng trải không gian một ánh màu
Lờ lững vầng trôi về chậm chậm
Cánh ngàn tay phất đỉnh lao xao!

Cảnh vật im lìm tỏa sáng đêm
Lòng nghe nhơ nhớ ảnh hình em
Phương xa tim quạnh mang trăn trở
Nửa mảnh tình vương rủ dưới thềm

Hôm nào lướt gió phả vần thơ
Vơi nỗi ưu phiền chuỗi héo lơ
Gặp gỡ hồn ai trên sóng nước
Bóng mờ sương phụ nghẹn chơ vơ

Nhìn sao cảm thấy như gần gũi
Phím nhạc, cung đàn đượm biết bao
Thả mộng mong chờ nơi diệu vợi
Trái sầu ảm đạm quấn hanh hao!

Lời thơ thỏ thẻ giống như buồn
Nẻo vắng âm thầm đọng giọt thương
Khuất bóng canh khuya mùa lá rụng
Nhẹ nhàng, êm ả nhỏ dòng sương…

Mây gió cùng nhau kết mảnh tình
Dưới bầu thoáng đãng tỏa lung linh
Dần theo ngày tháng niềm lai láng
Lững thững trời xa cuộn bóng hình

Dẫu cho tít tận chốn phương nào
Tan hợp đẩy đưa bởi lộng nhào
Gió vẫn cùng mây tình gắn bó
Ngàn năm, vạn kỷ mãi gần nhau!


Nguyễn Thành Sáng
 



THAO THỨC (2)


Nửa mảnh hồn ơi! Ở chốn nào?
Cho ta tìm gặp kết về nhau
Để không giá lạnh mùa đông đến
Nhóm lửa đêm đen sưởi ấm vào!

Đã thật lâu rồi chuỗi quạnh hiu
Đường xa hun hút bước chân liêu
Âm thầm quạnh quẽ bao buồn bã
Chiếc bóng cô đơn ngóng nhạt chiều

Khao khát vô cùng một tiếng thương
Vầng soi gợn nước giữa canh trường
Có con thuyền nhỏ vờn trên sóng
Khúc nhạc tơ tình quyện vấn vương

Mà sao vắng lặng trời thu chết
Nửa mảnh trăng mơ ở chốn nào
Chỉ có mây ngàn ôm vọng tưởng
Tái tê, tơi tả mảnh hồn đau!

Con đò vắng khách sầu lơ đợi
Bến phủ mây mờ lặng ngóng trông
Nước bạc hững hờ xuôi đẩy mái
À ơi khắc khoải thả trôi dòng

Người ta có bạn, có đôi tình
Thắm thiết nồng nàn trải ánh xinh
Phơi phới tâm hồn theo gió lộng
Còn tôi thắt thẻo chỉ riêng mình

Biết tìm, biết gặp ở nơi đâu
Để điệp héo hon với nghẹn ngào
Chẳng mãi lay hoài rên ảm đạm
Kéo dần sẩm tối suốt tàn thâu!


Nguyễn Thành Sáng
 



CẢM SÂU


Vai mang trọng trách, bước đăng trình
Biển sóng lộng ngàn trải mộng sinh
Nghĩa cả, đá vàng ôm ấp mãi
Một bầu nhựa sống dưỡng nuôi tình!

Canh khuya vắng lặng hồn thao thức
Vọng cánh mây trời thả chí bay
Giữa cõi không gian bầu lóng lánh
Niềm thương, nỗi nhớ chẳng phôi phai

Đêm xuân lai láng khúc tiêu dao
Hạ đến tràn đầy vạn ánh sao
Thu thắm cung đàn ngân biển lớn
Đông về dào dạt tấc lòng sâu

Người vẫn miệt mài qua tháng năm
Hùng anh, chí cả cuốn vầng trăng
Thênh thang khung rộng dần loang ánh
Tỏa sáng đêm đen, vượt chốn tầng!

Dẫu đường sỏi đá, lắm chông gai
Chiều lạnh, đường xa nặng gót hài
Chuỗi dặm bước dài, quên mệt mỏi
Xá gì gió thổi đẩy heo may

Hôm nay sợi quấn cánh chân đời
Chỉ lặng âm thầm ngó xuống coi
Bình thản thong dung hề bấn loạn
Nhẹ nhàng tay gỡ tiếp đi thôi

Khí phách anh hào đượm sáng soi
Từ trong thăm thẳm quả tim tôi
Cảm rung, ngưỡng mộ, tình Sư Đệ
Nắn nót vần thơ gửi tặng người!


Nguyễn Thành Sáng
 



THAO THỨC (3)


Cái tuổi giờ đây đã quá trưa
Mà hồn như thể của ngày xưa
Vẫn nghe nhung nhớ về xa vợi
Lặng ngắm trăng thanh, với thích đùa!

Bao chiều lững thững gửi hồn bay
Về cõi bềnh bồng để kiếm ai
Những lúc canh khuya nhìn vắng lặng
Nghe lòng dào dạt cánh heo may

Rồi giống như thời tuổi mộng mơ
Ngước nhìn mây bạc thả hồn thơ
Xem hoa khoe sắc nơi giàn chậu
Thấy bướm nhởn nhơ lắm thẫn thờ

Xuân đến tâm hồn ngân rộn rã
Hạ đưa loáng thoáng khúc ve kêu
Thu sang êm ả niềm xao xuyến
Đông lạnh suy tư dõi nhạt chiều

Thuở trẻ khi xưa cũng vậy mà
Bốn mùa năm tháng nhẹ trôi qua
Cuốn bao thao thức nhiều như thế
Nào có đổi thay nét đậm đà!

Giờ đây mỗi độ hoàng hôn phủ
Lạnh lẽo âm thầm vọng chốn xa
Tấc dạ ngân nga lời của gió
Thổi vào không tận đẩy mây ra…

Niềm thương, nỗi nhớ, tiếng đàn yêu
Gợi cảm, vấn vương, nhỏ giọt đều
Lai láng tâm tình theo sóng nước
Vơi buồn quạnh quẽ chuỗi cô liêu

Phải chăng tuổi sống để mà xem
Cái ánh con người dưới bóng đen
Còn trái tim tình hồn mộng thắm
Bận gì hương sắc với trăng đêm!


Nguyễn Thành Sáng
 



ĐỪNG THẢ EM ƠI


Thả làm gì nỗi nhớ hỡi em ơi
Vì nơi đó gói khung trời kỷ niệm
Có trăng thanh kết muôn ngàn lưu luyến
Bước thời gian xao xuyến đượm đong đầy!

Bao hương nồng ngào ngạt ngợp men say
Giúp vơi loãng đọa đày sầu nhân thế
Đưa ái tình trôi dần theo bốn bể
Dưới mây ngàn lóng lánh giọt châu sa

Giờ ly biệt nhìn bóng vàng tơi tả
Ngọn cuồng phong kéo rã mảnh hồn thương
Để mờ tan, tím tái khúc đoạn trường
Qua năm tháng vấn vương hoài ánh tỏ

Đã hết rồi nhưng mong ai đừng nỡ
Thổi bay đi cánh gió của yêu đương
Tội gì đâu mộng ái với mây sương
Mà đành đoạn đường đi không ngoảnh lại!

Em sang sông, bước vào khung trời mới
Tôi cũng dần vá víu lại cung đàn
Ánh trăng xưa đã vụn nát phũ phàng
Giờ hai lối, canh tàn trôi nhỏ giọt

Rồi thời gian sóng gờn rời vỡ bọt
Sẽ âm thầm lặng lẽ biến phôi phai
Những đêm vàng rực sáng sắc hồn say
Đâu còn nữa bởi bồng, ôm ẵm bế

Em ơi! Dẫu biết rằng như suối lệ
Nước đọng rơi, loang trắng chẳng còn chi
Nhưng đành sao bôi xoá ảnh trăng thề
Khi chuỗi sống đêm về còn thao thức!


Nguyễn Thành Sáng
 



NHỚ.


Đã mấy hôm rồi em bận đi
Đêm dài anh nhớ, biết làm chi
Để vơi trăn trở bầu hiu quạnh
Khuây khoả tâm tư hướng vọng về!

Vắng xa nhớ quá ánh trăng lòng
Vương vấn vô cùng một ảnh trong
Canh cánh nỗi niềm, mong bậu bạn
Thẫn thờ, ảm đạm ở bên song

Nhìn quanh, nhìn quất giống như buồn
Từng nhịp cung đàn lảy khúc thương
Cảm xúc dâng cao vào khoảng lặng
Nhẹ nhàng lan tỏa phủ mây sương

Đưa bóng hồn trôi về kỷ niệm
Lần trang thơ họa buổi đầu hôm
Nghe sao lưu luyến thời tao ngộ
Duyên dáng lời ai ngọt ấm hồn

Tưởng hình, ghi dáng của người ta
Từng nét in sâu, thắm đậm đà
Gói hẳn vào tim hoa sắc ấy
Dưới bầu êm ả nhẹ tay thoa

Bây giờ nhớ quá biết làm sao
Vói được bàn tay níu mộng vào
Để tặng trái vàng ngân thổn thức
Ngàn yêu, vạn cảm, đập lao xao

Nhưng vẫn lặng im giữa bốn bề
Thôi đành cuốn lại bức tranh đi
Cất vào tủ kín nơi sâu thẳm
Thả cánh hồn bay hướng mảnh thề!


Nguyễn Thành Sáng
 



HAI CÁNH HỒN THƯƠNG


Anh về em hết chiều đông
Thôi sầu, thôi đợi, thôi lòng héo hon
Bây giờ ánh trải đầu non
Thuyền duyên xuôi mái, không còn lờ trôi!

Mấy hôm anh vắng buồn tơi
Bốn bề quạnh quẽ, chơi vơi nỗi niềm
Vầng trăng phủ bóng bên thềm
Mà sao như tối, như đen mịt mùng

Đêm dài thao thức bâng khuâng
Trông về phương ấy bao lần vấn vương
Nghe lòng dào dạt nhớ thương
Thả hồn lững thững mây sương dật dờ

Anh ơi! Em ngóng, em chờ
Trái reo để đó chực hờ cầm lên
Ngôi nhà chỉ có mình ên
Chuỗi ngày lạnh lẽo mông mênh chốn ngàn!

Canh khuya lặng ngắm trăng tàn
Nghe như ảm đạm, võ vàng tâm tư
Nhớ ngày hai cánh hồn thơ
Gặp nhau thắm thiết bên bờ sông thương

Em ngồi đan áo hồn sương
Anh đi dõi mắt trên đường tìm trăng
Nhìn ai dạ thấy lâng lâng
Một cơn gió nhẹ trào dâng sóng cồn…

Giờ đây kết mảnh trăng tròn
Tình mây với gió sớm hôm khắp vùng
Mây tan, gió hú lạnh lùng
Ngàn yêu, vạn thắm, mãi cùng thênh thang!


Nguyễn Thành Sáng
 



CHUỖI ĐỜI.


Cuộc đời lặng lẽ cứ dần trôi
Sớm nắng, chiều mưa chuyển mãi thời
Vầng tỏ hôm nào nay lịm tắt
Chỉ còn sẩm tối với chơi vơi!

Để cho nhen nhúm niềm trăn trở
Thả cánh bay xa chốn thẫn thờ
Lãng đãng, dật dờ nơi cõi lộng
Mong tìm cảnh giới ảnh trăng mơ

Chẳng may mây ám phủ giăng ngang
Mộng thắm lòng ai bị phũ phàng
Hút đẩy rơi sâu vào tít tận
Đắm chìm héo hắt, nỗi bâng khuâng

Người phải âm thầm chân rảo bước
Phong trần, giá lạnh cuốn đường đi
Mịt mùng bốn phía khung trời quạnh
Sỏi đá, chông gai rải khắp bề!

Thao thức, trở xoay trước sóng ngàn
Suy tư, trầm mặc dưới canh tàn
Tơ lòng vạn mối đan bao chặt
Ghì níu tâm can buộc võ vàng…

Mới hay hoa nở trải vầng đông
Hương tỏa lan xa phả ánh hồng
Thoáng chốc hững hờ theo mấy độ
Rũ tàn, tan nát thoảng mênh mông

Chiều nay dõi mắt ngắm hoàng hôn
Lảy khúc cung thương nhớ mảnh hồn
Một thuở năm xưa hằn vó ngựa
Chỉ còn đọng lại nhịp từng cơn!


Nguyễn Thành Sáng
 



TÌNH YÊU TUỔI HOÀNG HÔN


Đây biển nước mênh mông trải ngập tràn
Nhịp sóng cồn lai láng đuổi hoàng hôn
Thuyền viễn mộng dập dềnh trên ảnh trốn
Lướt vững vàng ánh gợn đến sông duyên!

Chẳng như bướm nhịp nhàng nơi thượng uyển
Hút nhụy hồng xao xuyến của hoàng cung
Bay nhàn nhã nơi khung ngà, gió lộng
Kiếp lưu tình khuấy động đóa hồn hoa

Cũng không cánh từ tít tận ngàn xa
Vùn vụt đến thổi ra cuồng phong vũ
Sớm phủ mờ nắng hanh làm héo rũ
Để một hồi ảm đạm cảnh tan trôi

Và chẳng trăng rực tỏ cạnh bên đồi
Dần lẩn mất qua thời gian khoảnh khắc
Kéo đưa về hanh hao bầu nhạt tắt
Biến đêm dài trầm mặc nét thu đen..!

Tình yêu nầy như gió thoảng ru êm
Lung lay nhẹ trên tầng hoa đỉnh lá
Dưới ráng chiều nắng tàn dần rệu rã
Chuỗi tối trời buồn bã nhỏ sầu sương

Là con nước âm thầm đi vạn hướng
Thôi khát khao, sự sống khắp trùng khơi
Giữa dòng đời bốn mùa luân chuyển tới
Thắm đủ đầy, vời vợi lững lờ trôi…

Nay êm ả ngắm vầng dương rẽ lối
Nghe véo von sáo thổi vọng từ xa
Khuất đầu non trăng xoa ra ánh toả
Rồi lên dần, bôi xoá sắc vàng tan!


Nguyễn Thành Sáng
 



NỖI NIỀM DƯỚI BÓNG HOÀNG HÔN


Gió lộng bạt ngàn, nước vẫn trôi
Trăm năm dâu bể cũng theo thời
Hừng đông ló ánh, chiều tàn tắt
Một chuỗi luân tròn chẳng đổi vơi!

Hôm nào lửa dậy, bừng trăn trở
Mấy độ phong sương biến thẫn thờ
Lúc khởi giăng đầy trên cõi rộng
Khi trầm ủ rủ ngóng vầng mơ

Tung hoành xuôi dọc khắp đò ngang
Mật ngọt đựng trong chén phũ phàng
Cứ mãi cạn hoài xuôi cõi tận
Kết vào hồng quả nỗi bâng khuâng

Rồi cứ âm thầm chân mãi bước
Một đường thôi nhé cứ mà đi
Dẫu cho héo hắt chiều thu quạnh
Ảm đạm, sầu đen phủ bốn bề..!

Giờ đây gió giạt cánh mây văng
Ửng nắng bao canh đã lặn tàn
Lặng vắng, đìu hiu dần cuốn chặt
Còn đâu sắc sáng với tơ vàng

Lạnh lẽo lan tràn trải giá băng
Rúm co, tím tái nét xuân tranh
Cô đơn, buốt rét dần theo độ
Mộng rã, trăng nhòa, trả lại xanh…

Lảy đàn thoang thoảng dưới hoàng hôn
Điệp khúc du dương dẫn mảnh hồn
Lãng đãng chìm sâu vào vó ngựa
Tay run, nhịp đập, giựt từng cơn!


Nguyễn Thành Sáng
 



CÁNH GIÓ PHŨ PHÀNG


Hãy khóc đi em! Khóc nữa đi
Để rồi mai mốt chẳng còn chi
Con đường dẫn lối về nơi mộng
U ám, đìu hiu, vọng ánh thề!

Anh sẽ không sang tìm gặp gỡ
Bên nhau ấm áp khúc ru êm
Lắng nghe lo líu lời chim hót
Êm ả lan vào tận trái tim

Hết còn thao thức ngóng trông đò
Để bước đi về cõi bến mơ
Thổn thức xem trăng treo lủng lẳng
Dạt dào tận đỉnh ngọn hồn thơ…

Không biết rồi đây dưới vạn sầu
Em buồn lặng lẽ trắng canh thâu
Nhớ nhung, nuối tiếc hay thù hận
Một cánh chim trời đậu chẳng lâu!

Nào hiểu vì sao anh đổi lòng
Không còn ngọt mật với tình trong
Tại hoa nhạt nhẽo theo ngày tháng…
Bướm chán, ong chường thẳng cánh dông…

Xin em cứ hận, cứ hờn anh
Chôn trái yêu đương chớ để dành
Vì ngọn lửa lòng nay đã tắt
Mây ngàn phủ bóng xoá trăng thanh

Giờ đây day dứt xé hồn ai
Thuở ấy làm gì lại sớm bay
Khi cánh bềnh bồng đang thả mộng
Sao đành ôm quấn, nắm bàn tay!


Nguyễn Thành Sáng
 



NHÌN MẢNH VỠ


Chiều Ninh Kiều sao nghe buồn bã quá
Dãy gợn tàn rệu rã kéo về xa
Từ đáy sâu bóng tối cuộn phong ba
Rồi lộng mãi, trải ra cùng khắp ngả!

Ta thấy lạnh, thấy cô đơn héo hắt
Bước lững lờ trước mặt biến mờ tan
Nửa mảnh vàng trên cao như lúc lắc
Ngắm nhìn ai trầm mặc khóc tàn trăng

Chiếc đò đen nhúc nhích lội qua bờ
Vầng lố nhố dật dờ như bỡn cợt
U hồn mờ đang vặn mình trăn trở
Kéo giọt dài ảm đạm, nhỏ sầu lơ…

Thoảng tỉnh giấc, nhìn người qua, kẻ lại
Sao êm đềm thắm thiết biết bao nhiêu
Quấn choàng vai, liêu xiêu hai ảnh xoáy
Và không còn nghe thấy tiếng ai kêu!...

Mới hôm nào cũng lai láng trên sông
Đò xuôi ngược vờn tranh chiều êm ả
Cũng trong tay, nâng bay vào khung rộng
Níu mây ngàn, gửi mộng tận trời xa

Vậy mà nay quạnh quẽ, màu thu chết
Ôm trái sầu lặng lẽ, ngóng cô liêu
Ngước vầng trăng khuất mờ không dấu vết
Đọng ẩn tình vàng vọt nỗi đăm chiêu…

Thấy luyến lưu, nối tiếc thuở khung tròn
Nhớ nụ cười, ánh mắt, dáng hình ai
Thuở vườn xuân ngợp đầy xanh mơn mởn
Những cánh vàng đùa giỡn dưới tầng mây!...


Nguyễn Thành Sáng
 



EM SẮP LẤY CHỒNG THÔI VĨNH BIỆT


Lời ai nói khiến lòng tôi sửng sốt
Lan lấy chồng mai mốt đúng vậy không?
Quả tim yêu thắm nồng trong phút chốc
Chợt võ vàng, lăn lốc rụng trời đông!

Bầu không gian quay cuồng như đổ sập
Loé chớp mờ choáng váng ngửa nghiêng ra
Cuốn hành lý, đường xa về bển gặp
Cho tỏ tường sao lại phải phôi pha

Nước sông ơi! Lững lờ ngươi ngược chảy
Gờn gợn buồn, bọt trắng đẩy vung cao
Như tiếng đàn lao xao tuôn trào mãi
Để tim nầy tê tái biết là bao

Có những đêm hai đứa dưới khung mờ
Đêm sẩm tối nhưng lửa lòng rực sáng
Ngọn yêu đương ửng vàng thay ánh tỏ
Trải lung linh rạng rỡ sắc hồn trăng!

Lúc em ngồi ấm áp cận kề bên
Từng trái bắp lột ra mình ăn nhé
Tiếng ngân dài khe khẻ lảy từng cơn
Đưa trái đỏ bồng bềnh rung nhè nhẹ…

Vậy mà nay tất cả thành cát bụi
Một sớm chiều thui thủi chỉ mình ta
Cả vầng thanh nhạt nhoà theo bóng tối
Ôm khung tàn rười rượi giọt sầu sa…

Thôi vĩnh biệt, từ đây xin trả hết
Khúc mộng tình, nỗi nhớ với niềm thương
Ghế công viên, con đường mang tên ái
Sẽ tan dần, cuốn lại gửi mây sương !


Nguyễn Thành Sáng

 



CƯỜI TRĂNG VỠ


Chợ Cầu Quan, giờ đây quay trở lại
Vẫn nhộn nhàng, dòng xoáy cuốn vầng dương
Chuỗi thăng trầm, mây sương tan tụ mãi
Ngọn gió đời luôn thổi tận ngàn phương!

Chân bước nặng đi về nơi ánh nhạt
Mong tỏ tường suối thác với sông xanh
Biết trái yêu giờ đây đà bể nát
Hay vẫn còn thắt chặt mảnh tình thanh

Con đường nầy, năm nào, ơi! cảm động
Anh Sáng kìa! Em bước vội ôm tôi
Đóa hoa xinh nhụy hương còn cuốn bóng
Khiến lòng ai thoáng động chút à ôi !

Rồi mới đây biết bao là kỷ niệm
Hoa đã tròn, âu yếm với hồn bay
Men hương đầy nồng say ngân xao xuyến
Thắm dạt dào, cuốn luyến quả hồng lay

Thuyền mơ nhẹ đi dần lên bến mộng
Dây tơ tình ngày tháng áo em đan
Để ủ ấm cho anh thôi giá rét
Có ngờ đâu biển thét nát vầng trăng..!

Giờ đã rõ, chén vàng nay vụn vỡ
Chiếc duyên hồng tan tác, giạt trôi ra
Bầu nguyệt thắm rã tàn nơi góc phố
Dưới đêm mờ lố nhố giọt sầu sa

Như tảng băng đóng cứng ở con tim
Và cục nghẹn chặn ngay nơi ngả xuống
Chẳng màng bao hoa xuân mong gió quyện
Để bây giờ chiều tím lạc đường buông!
Kha! Kha! Kha!...


Nguyễn Thành Sáng
 



VỠ TAN.


Bởi mê sách nên thường hay ghé tiệm
Sau mỗi lần có chuyến chuyển công văn
Một thoáng vườn gió ngân đưa ánh quyện
Để chiều tà nhớ chuyện thuở xa xăm!

Em trang đài, con nhà giàu, sung túc
Tôi lính nghèo, lương tháng chẳng là bao
Ráng ki cỏm chút nào dành đợi lúc
Về tỉnh rồi vài phút thả chân mau

Bỗng một hôm tiền xong, tay nhận sách
Nhìn mỉm cười một cách lạ lùng ghê
Nửa phần trang tiền đi giờ còn đó
Phải chăng ai mở ngõ kéo mây về

Thế rồi quen, ngày tháng nhẹ nhàng trôi
Từng cánh nhạn, bao lời mang nỗi nhớ
Gửi tặng nhau sợi tơ dành đan gối
Để lót nằm những tối thấy chơ vơ!

Đón chờ ai cuối buổi chiều tan học
Quán bên đường ghé bước thắm tình xuân
Bờ vai tròn, lâng lâng choàng êm ả
Nhớ nhung hoài hương đoá phả hồn thăng

Chợt một ngày nhận thư, lời trách móc
Mảnh trăng thề anh lại xẻ chia đôi
Có phải chăng vờn trôi theo gió lốc
Cánh lững lờ một thoáng để bay rơi?

Sao bó chặt, cuốn tôi vào khung hẹp
Khi bóng đời sáng đẹp toả ngàn khơi
Giấc mộng lòng xa vời còn ẩn khép
Vội làm gì buộc ép hỡi em ơi!


Nguyễn Thành Sáng
 



Không Còn Gặp Nữa
Ánh Thiêng Liêng

Đầu xuân lặng lẽ con ngồi đây
Tưởng nhớ Mẹ Cha, nhớ chuỗi ngày
Bóng cả, cây cao xòe trải mát
Chở che, đùm bọc trẻ thơ ngây!

Biết bao lo lắng, biết bao thương
Dìu dắt con qua mỗi chặng đường
Vững bước chân mềm, thôi té ngã
Trên hàng đá sỏi quyện phong sương

Những lúc con đau phải bỏ ăn
Ánh mờ tụ lại giữa vầng trăng
Cha buồn chẳng thiết nhìn công việc
Còn Mẹ u hoài, đậm vết nhăn

Học giỏi cuối năm được thưởng quà
Vui mừng khôn xiết ở nơi Cha
Khéo khoe lối xóm con tôi nó…
Gió thổi du dương mát cả nhà!…

Nhưng rồi bất chợt Cha “ra đi”
Mất hẳn đời con một cái gì
Điểm tựa linh hồn trong cuộc sống
Yên lòng thanh thản khỏi lo chi

Đăng đẳng thời gian Mẹ khổ đau
Ngàn mây phủ xám lẻ loi sầu
Canh khuya giá lạnh ôm vò võ
Ngày nhánh liễu gầy quẳng gánh chao…

Giờ đây Cha Mẹ đã quy Tiên
Mãi đọng tim con khối nỗi niềm
Da diết tận cùng chưa trọn hiếu
Không còn gặp nữa ánh thiêng liêng!...

16/2/2018
Nguyễn Thành Sáng


“Mùng một Tết năm Mậu Tuất 2018
Giây phút tưởng nhớ Cha Mẹ”
 



Đi! Vẫn Đi!

Ai thú tiêu dao mấy bửa nay
Ai trà bánh mứt cỗ mâm đầy
Ai vui chè chén, ai đen đỏ…
Thì cứ kệ đi! Ta vẫn nầy!

Thanh thản tâm hồn lẳng lặng nghe
Trái hồng nhè nhẹ nhịp đong đưa
Lâng lâng cảm xúc về bao nhớ
Thuở của ngày xưa dưới mái nhà

Còn cha, còn mẹ, đủ anh em
Khắng khít yêu thương trọn nỗi niềm
Dẫu cảnh cơ hàn bao túng thiếu
Nhưng tình choán ngập cả con tim!…

Chiếc bóng thời gian chầm chậm trôi
Mẹ cha lần lượt rụng lưng đồi
“Tay chân” cũng vậy, rời và mất
Để lại tâm tư khối ngậm ngùi…

Nhớ thầy, nhớ bạn, nhớ quen thân
Nhớ tuổi hoa niên, nhớ ánh vàng
Nhớ những góc trời treo sắc tím
Nhớ đường mù mịt bước lang thang…

Tất cả giờ đây tợ áng mờ
Từ từ khuất dạng cõi xa lơ
Ảnh hình loáng thoáng vài ba phút
Lấp trống bâng khuâng quạnh vắng bờ…

Ta muốn chồm lên kéo xám về
Đặt vào trong đó một câu thề
Phù vân cứ mặc, đời sao mặc
Vì nghĩa vì ân…Đi! Vẫn đi!...

17/2/2018
Nguyễn Thành Sáng
 




Tâm Tình Đôi Bạn

Nầy Sáng!
Nắng xuân ấm áp!
Không gian rộn rã!
Lòng người náo nức, hân hoan!
Còn bạn! Thui thủi góc quán ở bên đàng
Nét tư lự, trầm ngâm phơi sắc nhạt!

Phải chăng nhung nhớ chuỗi ngày xưa
Trải cánh thênh thang giữa bốn mùa
Từ nẻo mịt mờ sương phủ trắng
Đến bờ bát ngát sóng đong đưa?

Có bạn có ta, có ánh vàng
Đêm đêm thao thức thả mơ màng
Cánh hồn lững thững đi vào mộng
Dào dạt lâng lâng tận ngút ngàn

Trưa hè nắng cháy đẫm mồ hôi
Vạm vỡ trơn da, mắt ửng ngời
Có sá gì đâu vài chục khối
Chiều tà đổ xuống cũng xong thôi

Những ngày tầm tã dưới mưa đông
Vẫn chiếc thuyền con lướt giữa dòng
Khí phách vẫn tràn xua lạnh lẽo
Vẫn tung lồng lộng rải ven sông

Những tối đìu hiu tựa bóng mờ
Bạn ngồi nắn nót mấy vần thơ
Cho ai chẳng biết nhưng mê mải
Lúc viết, lúc bôi, lúc thẫn thờ

Những buổi canh khuya trời vắng vẻ
Dưới hiên lặng lẽ với cây đàn
Ngân nga tiếng hát hòa tâm sự
Xoa dịu khoảng đời lắm trở trăn…

Tất cả hình ảnh của thuở nào
Có làm bạn nhớ, để hoài đau
Cái đau âm ỉ dài năm tháng
Dẫu đến xuân nay, khóe vẫn trào?!...

Gió hỡi!
Từ phương trời vạn dặm!
Nhịp thâm tình khuấy động quả tim!
Chẳng quản ngại đường xa, lặn lội bạn đi tìm!
Rồi lo lắng, sợ ta chìm héo hắt?!

Ta vẫn còn đây một mảnh hồn
Chiều nhìn tuyết rụng, chạnh cô đơn
Tai nghe tiếng vọng từ thăm thẳm
Nỗi nhớ niềm thương quặn tấc lòng

Ngọn lửa năm nào đã kết tro
Hãy còn tiềm ẩn khối hồng to
Chỉ cơn giông lốc lùa qua nhẹ
Nóng vẫn bừng lên rực bất ngờ

Cung đàn thắm thiết vẫn còn đây
Những tối không trăng vẫn trổi đầy
Những quạnh thu chiều muôn ý nhạc
Vẫn còn êm ả lướt theo mây…

Nhưng ở trong ta thấy xót xa
Bởi rồi lần lượt cũng trôi qua
Mới vừa đỉnh ngạn long lanh đó
Khoảnh khắc thời gian rụng khuất tà

Phù vân! Tất cả chỉ phù vân
Ta lặng ngồi đây ngẫm chuyện tàn
Chớ chẳng bao giờ bi lụy nhỏ
Yên lòng bạn nhé! Gió ngàn phương!...

19/2/2018
Nguyễn Thành Sáng
 



NỖI NIỀM DƯỚI ĐÊM


Đêm nay cảm thấy nỗi buồn hiu
Ngân nhẹ trong lòng điệp ái yêu
Thương quá hồn nương nơi mộng tưởng
Hữu duyên kết nối dưới khung chiều!

Mỗi độ trăng về trên cõi lộng
Ánh vàng dìu dặt toả long lanh
Phả tan vầng tối bầu hiu hắt
Thắp lại đêm mờ phủ bóng quanh

Bây giờ cảm thấy hết cô đơn
Bởi có trong tim một mảnh tròn
Thắm thiết, mặn nồng tình vạn kỷ
Quay về gặp lại ấm hoàng hôn

Ngày tháng trôi dần theo biển sống
Thăng trầm, sướng khổ nặng đeo mang
Tiếc cho biển suối đà ngăn cách
Chỉ ngắm, không rờ được ánh trăng!

Cho sắc đượm sầu vọng khát khao
Tình sâu nhung nhớ biết làm sao
Những khi trăn trở nghe da diết
Nhạc khúc tơ lòng nhịp vút cao

Gió ơi! Có đến phương ngàn ấy
Nhờ chuyển, trao tay một gói nầy
Chứa đựng quả hồng thương quá đổi
Mong người thao thức bớt sầu ai

Dầu cho biển mộng lắm trùng khơi
Sóng nước dâng cao, gợn thét trời
Thuyền vẫn đi hoài mong tới bến
Để tìm gặp được nửa hồn tôi!


Nguyễn Thành Sáng
 



LỘNG GIÓ.


Vì em hay giận!
Nên khung trời mông mênh dần chuyển tối
Cả ráng mờ phủ lối bước chân đi
Khiến vầng trăng héo nhạt chẳng mang gì…
Muôn sắc sáng trôi về nơi tuyết giá!

Bao cánh sầu từ phương ngàn xa lạ
Cũng chập chờn đưa đẩy lại bời bời
Cho bóng vàng êm ả phải tan vơi
Xác rửa mục chìm rồi nay bật nổi

Em đã làm cho tôi thêm mệt mỏi
Khúc nhạc lòng thắm thiết đượm nồng vui
Hoa yêu đương muôn sắc thắm tươi cười
Phải tan tác u sầu rơi cung niệm!

Bầu trời xanh hôm nào nay biến tím
Gieo ngộp đầy im ỉm nét thu sầu
Đẩy ái tình lăn lốc cuộc bể dâu
Để hồn mộng ngàn năm trong nỗi đợi

Còn đâu bao ngọt ngào từng trao gởi
Những đêm thanh phơi phơi lảy đàn thương
Đâu hương pha ánh tỏ trải trên đường
Hằng điệp khúc du dương từ cõi đất…

Em co thắt kéo vạn buồn chất ngất
Làm vườn xuân xanh ngát trở thành khô
Mặt lững lờ ảm đạm phả lên hồ
Phong vũ chán vặn mình nơi chốn lộng!

Còn luyến lưu, cửa hồn nên mở rộng
Chớ xoay hoài ảnh ám của ma trơi!
Hãy trải lòng thoáng đãng nhẹ nên lời
Chôn trái hắc đốt tan đi cục dỗi…


Nguyễn Thành Sáng
 



CÒN CHI ĐỂ MÀ HẸN


Còn gì để nhớ với mà thương
Ai đã đang tâm cắt đoạn trường
Khi đoá hoa hồng đang ửng thắm
Dưới bầu trăng sáng toả mây sương!

Yêu đến với tôi quá ngọt ngào
Bây giờ lại biến vạn sầu đau
Con tim như thể đem cào xé
Rách nát te tua, huyết đỏ trào

Ngày tháng âm thầm lửa nấu nung
Xây lầu mộng ái giữa không trung
Lấy vầng ánh nguyệt treo đêm sáng
Mượn cánh muôn phương thổi mát vùng

Vậy mà chưa kịp dựng xây thành
Em nở đang tay sớm bẻ cành
Khiến quả hồng đào chưa kịp chin
Phải rơi xuống đất bể tan tành!

Vội vã sang ngang xoá chuyện mình
Sắc vàng một thuở trải lung linh
Thì còn chi nữa, cùng nhau hẹn
Chuyển kiếp lai sinh nối lại tình

Chẳng lời từ biệt vội theo chồng
Nẻo ái đâu còn để luyến mong
Trăm nhớ ngàn yêu thêm khổ lụy
Thôi đành vĩnh biệt thế là xong

Dòng mơ, bến nước một con đò
Chiều vắng bây giờ chẳng khách đi
Lặng lẽ âm thầm, khung nhạt tím
Từng cơn gió thổi, rã hồn phi!


Nguyễn Thành Sáng
 



VẦNG TRĂNG LƯU DẤU

Sáng nay ánh loé lướt sang sông
Cánh lắc xoè tay hé nhụy hồng
Nhẹ toả hương ngào bay cuốn gió
Dạt dào êm ả cõi mênh mông!

Em cười, răng khểnh thật là xinh
Sóng biếc long lanh gợi dáng tình
Sắc đóa nhung hồng đang độ thắm
Lay hồn bướm lạ lướt rung rinh

Mấy độ thời gian chầm chậm trôi
Lời thương tụ lại ở vành môi
Mây trôi lững thững trên đầu núi
Như muốn cùng trăng tỏ chút lời

Hôm ấy chợ về, em bước ngang
Nhìn ai cảm thấy thoảng lâng lâng
Dừng đây ghé lại nhà anh nghĩ
Một chút cho nầy đở mỏi chân…

Từ đó cung đàn điệp khúc dao
Luyến lưu, vương vấn thả tầng cao
Đầu thôn vọng nhớ về xuôi hạ
Sớm tối phong ngàn lảy ngọn chao…

Định mệnh trớ trêu phải vỡ đàn
Em sầu tan tác khóc hờn trăng
Còn tôi một trái tim tê buốt
Cuốn sợi tơ lòng liệm dưới băng

Mãi nhớ đống rơm ghi kỷ niệm
Ánh vàng tha thiết phả bao đêm
Hoàng hôn, ký ức hằn lưu dấu
Một thuở yêu đương suối mật mềm!


Kỷ niệm một thời luyến lưu!

Nguyễn Thành Sáng
 



HÃY TỈNH GIẤC SẦU


Mong anh hãy liệm đoá tàn hoa
Vì đã tan rồi, rã thật xa
Một thuở hương nồng loang toả đến
Giờ đây trắng mất dưới trăng nhoà!

Còn gì để nhớ, với yêu đương
Khi em đành đoạn rẻ chia đường
Trả gói thơ tình về chốn cũ
Chẳng hề chút giọt nhỏ sầu sương

Sóng biếc lạnh lùng trông dĩ vãng
Loé màu rạng rỡ ngắm tương lai
Thẫn thờ, lơ đễnh khung trời nhạt
Dõi mắt mây ngàn thả bóng bay

Bây giờ lại đượm nét môi hồng
Tha thướt nhung tơ lóng lánh dòng
Hạnh phúc chung vai cùng sánh bước
Về nơi bến mộng với ông chồng!

Còn anh, túi rỗng, rượu lưng bầu
Cánh gió chiều thu nhạt sắc màu
Ảm đạm không gian què quặt thổi
Làm sao bay nổi lá vàng đâu

Đàn lay khúc oán đã ngân rồi
Đêm vắng lặng tờ chỉ sẩm trôi
Tiếng nấc nỉ non lời của trái
Rơi vào tĩnh mịch nẻo chơi vơi

Thôi hãy dừng tay, xếp mảnh hồn
Nghìn năm buốt giá cõi thâm sơn
Người ơi! Tỉnh giấc mơ sầu não
Đứng dậy mà đi, ánh hãy còn!


Nguyễn Thành Sáng
 



NỖI LÒNG KẺ DƯỚI GẦM CẦU


Từng cơn gió đẩy đông về đấy nhé
Người chăn bông, lại kẻ nhẹ rên thầm
Buốt tê từng sớ thịt siết hờn căm
Oán cảnh sống cơ bần sao kể hết!

Hương hoa đời nào đâu từng được biết
Chỉ vạn sầu da diết phủ trăng òa
Đêm gầm cầu co quắp quấn làn da
Ngày thắt thẻo bươn xa vì đói quá

Bao ấm êm, ngọt ngào chưa tấp ghé
Lại đưa ngàn quạnh quẽ cuốn trời đông
Vươn sức tàn kéo lại đóm quầng không
Mảnh rời rã trôi dòng mang đậy đắp!

Ôi! Hẩm hiu, bã buồn ray rứt lắm
Đóa hồng nhung rụng vỡ bởi tại vì
Một lỡ lầm vụng dại chẳng màng chi
Bỏ hoang phế đường đi xây mộng đó

Nay hết rồi chuỗi ngày treo cánh gió
Dưới mưa sa giọt nhỏ cuốn tan nhanh
Ôm nỗi nghẹn, thống hờn trùm giá lạnh
Thả trái sầu canh cánh vọng thời qua!


Nguyễn Thành Sáng
 



VÔ TÌNH VỚI MỘT VẦNG TRĂNG


Bụi mai chiếu thủy cặp bờ mương
Em đứng vịn cành, buổi sớm sương
Tay mịn nâng niu từng cánh lá
Nhìn hoa khép nụ, gió nghe thương!

Tím à! Em hổng ra đồng sao?
Ruộng lúa ngoài kia đang ngóng chờ
Nắng đã lên cao rồi đấy nhé
Coi chừng sẩm tối bóng chơ vơ

E ấp, thẹn thùng chẳng nói chi
Bàn tay cứ mãi vuốt ve đi
Tội cho mấy đóa hoa nho nhỏ
Rụng rã tơi bời bởi ngựa phi

Nhìn tóc em vương vài cánh trắng
Bước gần tôi gỡ nhẹ nhàng cho
Lim dim cặp mắt dường thơ thẩn
Một chút lăn tăn sóng gợn đò!

Có hôm rảnh rỗi ghé nhà thăm
Xuống bếp xem ai cơm nước làm
Nhanh nhẩu, gọn gàng, ngăn nắp lắm
Thiệt là “tướng nấu” thấy mà ham…

Ngày tháng vô tình thắm thoát trôi
Bao lần em ghé trước nhà tôi
Anh Ba! Có phải đang đào đất
Hãy nghĩ đi anh đã tối rồi

Những lần ra xã để mua phân
Xoay lại thấy em ở cạnh gần
Những lúc thật nhiều, nhiều lắm lắm
Nhìn tôi, em lặng, nét bâng khuâng!

Thì ra năm ấy một vầng trăng
Gửi ánh tặng tôi tự bấy lần!...


Kỷ niệm ngày xưa!


Nguyễn Thành Sáng
 



LỜI HẸN NGÀN NĂM


Anh hỡi! Bây giờ anh ở đâu?
Có nghe trong gió tiếng em sầu
Nắng sương, mây nước mang lời hẹn
Tan tắt, trôi ngàn mãi vẹn sâu!

Vậy mà sao lại mảnh thuyền ơi
Biển rộng, sông xa bỏ một thời
Trăng gió, ngàn năm hòa sắc thắm
Trôi về biền biệt để buồn tơi

Vẫn biết yêu là mang khổ lụy
Nhưng niềm thương nhớ tụ vào tim
Thời gian điệp khúc ngân hoài xuyến
Dẫu ngợp mờ đen mãi vọng tìm

Nhạc tình êm ả tợ hồng nhung
Lay động tâm hồn chuyển lắc rung
Trái đỏ dạt dào lên đỉnh tận
Lan dần cõi rộng thẳng không trung!

Để đến bây giờ đượm khát khao
Đường xa, ngả rẽ tái tê đau
Dòng xanh, bến nước luôn chờ đợi
Mà bóng ngàn phương ở chốn nào

Tượng đá chơ vơ lặng đứng này
Âm thầm mãi đợi cánh về đây
Chân trời phiêu lãng hồn bay ạ
Có hiểu đêm sâu một ảnh gầy

Thắt thẻo trông chờ mong ánh mộng
Quay về nối lại bản tình ca
Năm xưa dưới ráng hoàng hôn đổ
Tiếng hẹn tình chung chẳng phụ mà!


Nguyễn Thành Sáng
 



NỖI NIỀM CỦA EM (1)


Mình ơi! Anh nằm đó sầu rười rượi
Em ngồi đây nhức nhói tận tâm can
Vài hôm nữa bước sang mùa năm mới
Vậy mà nay tăm tối, mịt mờ trăng!

Bệnh hành hạ không có tiền chạy chửa
Rổ bánh cam đủ nửa buổi cơm ăn
Hai đứa nhỏ tóp teo ngồi tựa cửa
Chờ mẹ về giọt sữa nhỏ lên khăn

Nhà trống phọc trước sau không bàn ghế
Vài mảnh cây tạm đóng để kệ thờ
Hăm bảy rồi, đợi hoài, trôi bóng xế
Có chút gì cúng kiến bớt chơ vơ

Chợ cuối năm nhộn nhịp sắc hoa đèn
Người tấp nập, bon chen vui rộn rã
Mâm cỗ đầy ánh toả vị say men
Là những thứ nơi nầy như lạ quá!

Ngày gặp gỡ, vợ chồng ta tay trắng
Lửa tim thương vút thẳng tận trời xanh
Niềm tin tưởng ái tình vươn vượt thắng
Có xá gì nước cạn với năm canh

Chốn cuộc đời muôn sóng gợn trùng dương
Thuyền nhỏ quá, dập dềnh theo gió lộng
Chao động mãi trên dòng tìm phương hướng
Đến bây giờ vẫn lạnh buốt trời đông…

Không cho phép chao lòng mang nỗi chán
Vì khung nầy lai láng của yêu đương
Dẫu nhễ nhại trên đường trưa rực nắng
Nhưng sâu sa đượm thắm vạn ngàn hương!


Nguyễn Thành Sáng
 



TƯỢNG ĐÁ NGÀN NĂM


Trên đỉnh cheo leo, hướng biển ngàn
Âm thầm tượng đá ngóng hồn trăng
Trùng dương sóng biếc muôn dòng gợn
Là bấy sầu đau, tủi phận nàng!

Nào biết yêu là phải lụy qua
Chứa chan nhung nhớ vọng trời xa
Chim bay biền biệt về phương lạ
Để lại hắt hiu dưới nguyệt tà

Tình chàng êm ả tợ tơ nhung
Phủ đắp ngọt ngào, thắm thiết rung
Lảy trái đỏ hồng ngân vút tận
Kết thành tiếng ái mảnh tình chung

Ly cách dâng tràn vạn khát khao
Quá thương, quá nhớ biết làm sao
Sông xanh, bến nước mang lời hẹn
Mà bóng thuyền đang ở chốn nào!

Ảm đạm, cô đơn lặng đứng nầy
Ngàn năm mãi đợi cánh trời bay
Đi đâu vắng bặt, người ơi hỡi
Có biết nơi đây một ảnh gầy

Dõi mắt chờ hoài sao chẳng thấy
Lệ buồn tơi tả nhỏ hoài ai
Chơ vơ tượng đá thiên tình sử
Mãi mãi nghìn thu một chén đầy

Thăm thẳm chân mây chốn mịt vời
Có nghe nức nở cõi chơi vơi
Có mang ray rức, niềm đau khổ
Bỏ kẻ bồng con, nghẹn cả đời!


Nguyễn Thành Sáng
 



CHỜ ANH EM NHÉ


Có lúc ửng hồng, em bẽn lẽn
Nhẹ nhàng khe khẽ tiếng ngân trong
Chừng nào…nối sợi tơ anh nhỉ ?
Để giấc mơ tiên đượm sắc nồng!

Lẳng lặng âm thầm quay hướng mặt
Nỗi niềm lay động khúc xa xăm
Rồi nhìn khoé mắt người yêu dấu
Thấy chút đong đưa giọt nước nằm

Em ơi! Bứt rứt phủ lên xanh
Thao thức, lăn mình dưới bóng canh
Những tối trở trăn, sầu mất ngủ
Làm sao sớm được hết mong manh

Có hiểu rằng tim quá đổi thương
Nào đâu muốn rã ánh tà dương
Muốn thuyền trôi mãi về vô định
Muốn bến tình ta khấp khểnh đường!

Nhưng tay còn trắng, với hanh hao
Mà sóng biển trùng mãi lắc chao
Một chiếc thuyền nan đôi cánh mỏng
Dễ rơi cuồng xoáy, dập vùi sâu

Năm tháng rồi đây, cuộc sống chung
Tình yêu thơ mộng cuốn vào khung
Phủ vây bốn phía ngàn cơn lửa
Sẽ đẩy tơ vàng đến cõi nung

Mong em hiểu được, đợi chờ anh
Cố bón, vun phân để tốt cành
Đủ sức treo mình xuôi nắng gió
Sẽ cùng hái trái, ngắm trăng thanh!


Nguyễn Thành Sáng

 



TAN TÁC HỒN TRĂNG


Rồi cứ âm thầm vun vén đây
Lửa lòng thoáng bật gửi tầng mây
Lều thơ, cung ái thu về mối
Vạn lý xây thành một sáng say!

Nỗi nhớ đong đầy trải nắng sương
Sớm chiều tan tụ chuyển thành hương
Trông cây xanh mướt, no nhiều trái
Đầy đặn vuông tròn một nét thương

Chiều vắng chơ vơ, có chút buồn
Thu hình góc rạp lặng nghe chuông
Đèn kia chợt tắt, màn đen chụp
Một khắc tạm thời thả vấn vương

Sóng nước nhẹ nhàng xoải cánh bơi
Đường xa thao thức mảnh thuyền ơi
Bờ xanh, bến đậu đang chờ đó
Hãy cố vươn mình để đến nơi!

Em ngày bên ấy, vườn cô tịch
Tôi ở nơi nầy mãi động ngân
Chiếc bóng cầu ao ngang xóm nhỏ
Ánh vàng êm ả toả hồn trăng…

Ngờ đâu gió lộng kéo cuồng phong
Giông lớn đưa qua cuốn lốc vòng
Chẳng đắm thuyền đi trên biển dậy
Lại dìm đò nhỏ ở trên sông

Em nát cuộc đời, đẩy tối tăm
Tình tôi nuôi dưỡng biến thành không
Tim đau nức nở thiên thu hận
Nghẹn kiếp đọa đày vỡ mộng trong!



Nguyễn Thành Sáng


 



NỖI NHỚ (2)...


Trời bảng lảng không gian chìm sương lạnh
Cảm thấy niềm canh cánh lững lờ trôi
Hồn lữ khách bồi hồi trên đoạn vắng
Bước âm thầm, lặng ngắm hướng mờ khơi!

Nhớ thuở nào thu vàng phơi rụng rã
Ngọn phong sầu lay nhẹ cánh phù vân
Thổi về đây giăng ra bầu ảm đạm
Đè bóng tàn nằng nặng khúc bâng khuâng

Dãy đường xa, quanh co, ôm xác lá
Người thâm trầm, sỏi đá cứ dần đi
Tìm mộng sống , đưa chân về chốn lạ
Chun rượu nồng cùng gió cạn nâng ly

Những đêm sương quạnh quẽ phủ cô đơn
Nhìn trăng sáng ánh vờn qua khung cửa
Quay khoảnh khắc ngày xưa thuyền sóng gợn
Nhớ giã từ biển lớn một chiều mưa!

Vậy mà nay lại thấy như buồn bã
Lưu luyến gì thăm thẳm tận xa xôi
Khiến con tim dạt dào ngân héo hắt
Nhịp u hoài cung bậc vọng sầu tơi

Có phải chăng giữa khung trời lồng lộng
Chuỗi thu vàng quyện bóng với hồn hoa
Từng đêm trăng ánh ngà treo biển sóng
Kết mặn mòi, thắm thiết vị hương thoa

Giờ đông đến, tất cả vào khung niệm
Giá kéo về lất phất tuyết sương bay
Cánh ưu sầu, đưa mây về vạn thuở
Xếp mảnh tàn, vò võ nhớ hồn say!


Nguyễn Thành Sáng
 



ĐỌNG LẠI NỖI NIỀM

Thoáng chốc mùa đông đã đến rồi
Trời mờ, nắng nhạt sớm qua trôi
Tình theo mây gió, xoay vàng lá
Nay cuốn quay về ngắm ánh rơi!

Tôi chợt thấy lòng như nhớ nhung
Tháng ngày thổn thức với bâng khuâng
Ngân nga, lai láng vần thơ thắm
Dưới ánh trăng xanh thả mộng hồn

Từ đâu vọng lại tiếng đàn tranh
Trong sáng, thanh tao nhẹ đến gần
Điệp khúc du dương phơi cỏ lá
Lay hồn lữ thứ héo năm canh

Cứ thế dần trôi, đượm sắc đầy
Tim ngân nhịp cảm bóng trang đài
Thăng trầm, vi vút reo trong gió
Những vắng, đêm dài duỗi bóng say!

Chẳng biết hoa xuân, chẳng vén màn
Không cần nhìn dáng mảnh trăng vàng
Chỉ nghe réo rắt lời tim nói
Thấy cảm ai rồi! Một ánh thanh

Từ đó hương nồng trải dáng thu
Nhẹ đưa, êm ả, tận trời u
Lúc theo sóng nước về xa vợi
Khi lộng thênh thang đến tịch mù

Nhưng nay ánh chuyển, giá băng về
Bớt rụng lá vàng, gió thoảng đi
Cuốn cánh hồn sương về cõi lặng
Đọng niềm vương vấn nỗi sầu tê!


Nguyễn Thành Sáng
 



TIẾNG GỌI THÂM TÌNH


Có phải giờ đây đã cuối thu
Vầng mây gom lại trải âm u
Đậm sầu, thao thức, mang hồn trở
Dào dạt tâm tình nỗi lắc lư

Thấy như ai đó vẻ như buồn
Mấy độ qua rồi vắng lặng luôn
Thả bóng đưa xa về diệu vợi
Lan man, khắc khoải cánh hoa thương

Người đã đi rồi, đây thấy vắng
Khung trời lạnh lẽo cuốn chơi vơi
Ngân nga lay nhẹ niềm vương nhớ
Mà chẳng làm sao nói được lời

Ngày tháng thâm tình chẳng lẽ quên
Để thuyền thơ thắm phải lênh đênh
Rơi vào sóng nước mờ mây nhẽo
Dưới bóng trăng buồn vọng nhớ lên

Phôi phai đi nhé hỡi người ơi
Ảm đạm, ưu sầu, tẻ nhạt ôi!
Hãy thả bay đi, quay thuở đượm
Gió Hoa thắm thiết kết hồn trôi!


Nguyễn Thành Sáng
 



THI SĨ..


Ồ sao! Thi sĩ lại mê trăng
Dõi mắt canh thâu ngắm bóng hằng
Bát ngát cõi lòng hương nguyệt quế
Dưới trời man mác gió tung tăng!

Phải chăng thi sĩ muốn làm sao
Nên mỗi đêm về vọng hướng cao
Như thể Ngưu Lang sầu lệ thãm
Nhớ nhung Chức Nữ, trải niềm đau

Nát hồn thi sĩ bởi yêu đương
Khi chốn dương trần vạn sắc hương
Tự cổ đa tình nên chịu luận
Trăng hoa, ong bướm lụy trên đường

Ôm buồn thi sĩ nhỏ vào thơ
Dưới bóng tà chiều dạ phất phơ
Trăm mối tơ lòng căng gió lộng
Vấn vương, héo hắt cuốn sầu lơ!


Nguyễn Thành Sáng
 



EM HÃY VỀ ĐI


Gặp nhau nữa để mà chi em hỡi
Khi đường đời đôi ngã rẽ chia xa
Em bây giờ là vợ của người ta
Trăng đã chết, ánh tà qua mấy độ!

Duyên tình nát, tan bay sau bão tố
Kỷ niệm mơ, ngày tháng biến phai phôi
Gíá băng dầy đóng cứng quả tim tôi
Sợi hồng đứt, rã rời trôi tít tận

Lan ơi Lan! Chuỗi dài vùi hiu quạnh
Nỗi thẫn thờ canh cánh trải mây sương
Nhận về đây mật đắng, đổi men hương
Trả bóng tối từng đêm ôm lạnh lẽo

Em có chồng, thời gian đời gọi réo
Tôi bên nầy thui thủi cảnh cô đơn
Quấn khung xanh vào đôi mắt duỗi hờn
Vầng lóng lánh không còn nơi suối biếc

Thuở xuân thơ dưới vòm đêm tha thiết
Ngắm mây trời da diết vọng trăng sao
Nào ngờ đâu lần rỉ máu ngàn đau
Biến khung rộng dạt dào thành biển sẩm

Em hãy về đi, rượu tình ta đã cạn
Những đêm vàng rực rỡ bước chung đôi
Rã mất rồi, bọt trắng loãng xa xôi
Chỉ ảm đạm cung sầu treo băng giá

Mật mềm môi cứng khô thành tượng đá
Chẳng còn gì nữa cả hỡi em ơi
Thuyền mộng thắm tan nát chốn ngàn khơi
Trôi xa thẳm, trọn đời không trở lại!


Nguyễn Thành Sáng
 



KHÁT VỌNG TÌNH THƠ


Khuất nẻo chân mây bóng ửng đằng
Lan dần sắc tỏa mảnh thanh trăng
Nhô lên từng khắc rồi cao mãi
Tuyệt mỹ, thanh tao nét chị hằng!

Giờ đây ánh nhẹ trải hồn thương
Gởi đến mây ngàn, cỏ lá sương
Như thể tan đi bầu giá lạnh
Phơi sầu ảm đạm nghẹn canh trường

Hôm nào lữ khách ướt mưa trơn
Sóng nước, cầu ao quạnh quẽ hơn
Cố nén lệ hờn, bươi sưởi ấm
Mong tàn canh vắng, nỗi cô đơn

Khao khát vô cùng, hỡi nửa đâu!
Hãy về cùng trải giấc ngàn sâu
Lên nơi đỉnh mộng tình thơ bước
Nhàn nhã, thong dung đến bạc đầu!...


Nguyễn Thành Sáng
 



NỖI LÒNG


Đêm đen buốt lạnh, rít từng hồi
Vạn bọt trắng sầu rụng rải nơi
Gom rét không gian về một cõi
Phủ lên se sắt, tái lòng tôi!

Đường rộng thênh thang trải bạt ngàn
Người lui, kẻ tới, chuyến đò ngang
Sao ai ấm áp hoa đời mộng
Còn cánh hương nầy lụy héo hon

Nửa độ âm ba gờn gió lộng
Lắc lư ngày tháng lượn hồn sông
Khi yên, khi gợn, khi cuồng nộ
Để chiếc thuyền nan lắt lẻo dòng

Sắc hồng thoáng chốc chuyển màu thu
Ảm đạm dang tay thả mịt mù
Rút bóng, bao hình nhìn lá đổ
Thôi rồi! Mộng ước biến phù du!

Ngặm đắng nuốt cay tiếc một thời
Lắm khi hờn tủi tự mình thôi
Phải chi chim cú buồn canh vắng
Hơn chốn trùng khơi, bị cá rồi

Ngấn lệ đong đầy nghẹn dưới đêm
Khát khao nghe được tiếng đàn êm
Ru mơ bảng lảng về trăng mộng
Một khắc sâu chìm tận trái tim…

Thấy nhớ, thấy thương tự thuở nào
Chim xinh nho nhỏ, ngọn lao xao
Cành cây đứng đậu xoè theo gió
Vụt cánh bay tìm bạn ở đâu!


Nguyễn Thành Sáng
 



LỜI CHA NÓI VỚI CON


Đường diệu vợi gập ghềnh, sương tuyết lạnh
Bước chân đi vững mạnh, lửa lòng nung
Con ơi! năm nào hùng khí đấu tranh
Nay sắp thuở cây xanh đơm trổ nụ

Mười mấy năm dãi dầu trong cuộc sống
cảnh nhà ta trầm bóng dưới vầng dương
chiếc thuyền đời thẳng đường trong gió động
Vượt ngàn khơi lồng lộng của trùng dương

Có những lúc biển sương mờ u tối
Ta âm thầm vun xới chí, hồn ta
Và vẫn tiến, gần, xa cơn sóng dội
Trọn một lòng đi tới, cuộc xông pha

Những đêm sâu, trăng ngà chênh chếch bóng
Gió mây ngàn khuấy động ánh trăng xanh
Đẩy thuyền ta tròng trành theo cơn sóng
Làm đảo chao chuỗi sống chẳng an lành

Ta cố gắng xoay nhanh trong biển loạn
Lái con thuyền hướng chọn để tìm đi
Đường xa xôi mãi ghì trên sóng gợn
Hết sức mình, từng đoạn, chẳng suy vi

Có những lúc phải đi trong nắng lửa
Làm khô cằn, héo úa mảnh hồn ta
Dẫu thịt da rỉ ra từng giọt nước
Vẫn nén lòng mỗi bước để vượt xa...

Thắm thoát đã trôi qua mười chín năm
Đường hải lý xa xăm đầy gian khổ
Bến đầu đời tạm đổ đã hiện dần
Thuyền sắp đến, dưới vầng trăng sáng tỏ

Ngày hôm nay, ta rõ cuộc hải trình
Và cũng thấu nỗi tình thuyền với biển
Thuyền một kiếp gắn liền không yên tỉnh
Cũng như người mãi định với truân chuyên

Tới đây tạm bến ghé thuyền
Hải hành vạn lý, rồi thuyền vẫn đi
Con ơi! hãy nhớ khắc ghi
Lửa lòng nung nấu, xá gì gió giông!



Nguyễn Thành Sáng
 



NỖI LÒNG NHÌN TRẺ BÁN VÉ SỐ DẠO


Tay cầm vé số gọi mời mua
Tuổi cháu chưa qua cái tuổi mười
Gió bụi sớm hằn trên mặt trẻ
Cuộc đời như thể chẳng ngày vui!

Thoáng mừng được khách mua vài vé
Xụ mặt buồn so khi chẳng mua
Chân trẻ bước dài qua khắp nẻo
Tìm phần sống mọn cảnh đò đưa!

Có lúc trên đường đi kiếm sống
Cháu dừng chỗ nhóm trẻ bu đông
Mãi mê nhìn chúng đùa vui thích
Thoáng chút hân hoan, cháu trải lòng

Rồi chợt vội vàng, chân hối hả
Tìm người mời gọi, khẩn mua qua
Kẻo chiều bóng xế còn vài vé
Thì cháu làm sao với mẹ cha!

Nhìn cháu lăng xăng trước cảnh đời
Gầy gầy, mét mét, bước chân trôi
Chạnh lòng thương cháu đời cơ khổ
Tuổi dại mà nay sớm tả tơi!

Không biết mẹ cha cháu ở đâu?
Cảnh nhà của cháu ra làm sao?
Để đời quá nhỏ đang mầm lá
Phải sớm đẩy ra cuộc bể dâu!

Cây non bóng mát để nuôi trồng
Lứa tuổi trăng thanh phải ấm lòng
Sao lại hôm nay còn quá nhỏ?
Thơ trăng của cháu bị trôi dòng!

Chim trời cánh rộng để bay xa
Đủ sức nhẹ nhàng không yếu ngã
Còn cháu! chim nầy quá nớt non
Vì sao vùi dập trước phong ba!

Thế sự hôm nay lắm bi thương
Cảnh đời bươn chải khắp con đường
Trầm mình thao thức dòng nhân thế
Lòng thấy dạt dào bao nỗi thương!

Tôi chợt thấy lòng như rắn lại
Cay cay ánh mắt cuộc trần ai
Cuộc đời vạn nẻo muôn màu sắc
Kẻ ấm chăn êm, kẻ khổ thay!

Thương cho tuổi ngọc thuở trăng xinh!
Chịu cảnh gian lao, trước sự tình
Giông bão phũ phàng vùi dập cuốn
Tuổi thơ tan nát mảnh hồn xinh!


Nguyễn Thành Sáng
 



ÔNG MÓC BỌC


Chân đen, mặt rám, đường rong ruổi
Áo vá phong sương phủ bụi đời
Móc sắt tay cầm, vai quảy túi
Đầu ngang, lủi thủi, mắt tìm bươi

Phận bạc tận nghèo nay đổ xuống
Tấm thân hèn mọn thế thời buông
Khung trời bó gọn nơi thùng nhỏ
Mặc cõi nhân sinh, mặc tỏ tường!

Hai buổi mỗi ngày, ông kiếm sống
Xác xơ, vàng vỏ buổi chiều đông
Âm thầm lặng lẽ trong cô quạnh
Nẻo vắng tâm tư chẳng sắc hồng!

Mắt nhão loé mừng khi vật có
Mũ vàng, bịt nhựa của trời cho
Tay khều, tay lượm đưa vào túi
Chốc chốc ngừng hơi tránh uế bò!

Rồi lại trên đường theo cát bụi
Thân gầy nho nhỏ tiếp đi thôi
Ai ơi! Mặc kệ đời nhân thế
Một tấm thân ta lủi khắp trời!

Có bửa nặng nề vui chẳng thấy
Chỉ nghe rạo rực lúc vung tay
Đỏ vàng trắng xám rơi đầy đất
Vạn thắng là đây! Giây phút nầy!

Rồi lại hôm nào chân trĩu nặng
Hôm nay ế ẩm, quá băn khoăn
Cơm, tiền đâu để nuôi thân mạt
Bó gối hắt hiu, một trở trăn!...

Ông ở nơi nào? Gần hoặc xa?
Vợ con ông có? Có căn nhà?
Hay đời cô quạnh, bao buồn tẻ!
Dưới dạ cầu cao thế cửa nhà!

Khúc ca bi thiết, đời vô nghĩa
Quạnh quẻ, đủi đen ghịt lối về
Gió lạnh canh thâu sầu bóng chiếc
Trần ai khổ khắc, chuỗi lê thê
Hỡi ơi! Một kẻ chẳng đường về!...


Nguyễn Thành Sáng
 



Nỗi Lòng Dưới Hoàng Hôn


Hôm nay thao thức dưới hoàng hôn
lòng thấy nao nao một nỗi buồn
kỷ niệm, thâm tình, bao ý sống
nghe như xao xuyến cõi tâm hồn!

Vầng dương mới sớm dưới chân đồi
toả ánh ban mai, ửng sáng trời
cứ thế lên dần rồi khuất lặn
một vòng luân chuyển mãi ngàn đời

Nắng sớm, mưa chiều luôn đổi bóng
bốn mùa xuân hạ lại thu đông
cuộc đời nhân thế, vòng trôi mãi
thoáng chốc hoàng hôn trải ngập đồng!

Hoàng hôn phủ xuống một hoàng hôn
bóng nhạt chiều thu quyện héo hon
trĩu nặng tâm tư, niềm thổn thức
ánh tà lay động dậy từng cơn

Chim bay mỏi cánh quay về tổ
người tuổi hoàng hôn thấy mịt mờ
mưa nắng bốn mùa tô sắc thắm
còn người xế bóng lại chơ vơ!

Tôi đã qua rồi mơ với mộng
cuộc đời quá nửa một dòng sông
biết bao cảm xúc, bao trăn trở
dẫm nát hồn tôi những xế đông

Cũng bởi suy tư giữa cuộc đời
mà sao cứ mãi thế mà thôi
như vầng lam khói trôi theo gió
một cánh chim trời sớm tả tơi

Tôi biết đời tôi đã lỡ làng
con thuyền, biển rộng với thênh thang
một chiều thu cũ cuồng phong đến
thuyền quá mong manh với phũ phàng

Vó ngựa, quan san, hồn sĩ khí
chùn chân, ngựa hí, nỗi ai bi
thuyền duyên, mộng sống, thôi tan vỡ
một sớm phai phôi, sớm biệt ly!

Để rồi cuộc sống đành ôm phận
như cánh bèo trôi theo suối ngàn
như áng mây trời trôi lãng đãng
dòng đời, ý sống thoáng phù vân!...

Hoàng hôn dưới bóng của hoàng hôn
tôi mượn thơ văn để trải hồn
rồi thấy lòng mình như mãnh liệt
vì tình, vì nghĩa, có gì hơn!

Nguyện sẽ âm thầm, dạ sắt son
tình gia, ân nghĩa gắng vuông tròn
trọn đời giữ phận, rèn tâm đức
cánh hạc bồng bềnh cõi núi non

Nguyễn Thành Sáng
 



TẶNG CON MỘT CHỮ KHEN


Giảng đường buổi sáng nắng hanh vàng
Cha Mẹ tâm tư thấy rỡ ràng
tham dự cùng con, con nhận bằng
Cử nhân xuất sắc được trao sang

Tên con đậm nét trên bằng sáng
đậm tháng, đậm năm, đậm tuổi trăng
mười mấy năm dài, con lập chí
hôm nay chẳng phí uổng thời gian!

Nhìn con hớn hở, lòng cha ấm
ấm nghĩa cha con, ấm tháng năm
khốn khó cuộc đời, vai gánh nặng
hôm nay hoa đã nở trên cành

Cha nhớ chuỗi dài gia cảnh ta
dòng đời khốn khó bởi phong ba
mây giăng khuất bóng, đường phơi sỏi
nẻo vắng hắt hiu, phủ bóng tà

Lòng cha canh cánh niềm lo lắng
đêm lặng suy tư với khó khăn
thương trẻ đầu xanh, thương tuổi ngọc
chỉ thầm trằn trọc với thâu canh

Gian khổ, ưu tư với nhọc nhằn
nặng thương con trẻ tuổi trăng thanh
vầng trăng con sáng tình cha mẹ
thì dẫu phong sương, cha chẳng màng!

Thời gian thắm thoát cũng trôi xa
con lớn theo dần với mẹ cha
thương mẹ, thương cha, con chịu khó
sách đèn chăm chỉ tháng năm qua

Vắng lặng canh khuya bên sách đèn
âm thầm con trẻ với đêm đen
lòng cha thương quá! con tôi đấy!
dựng chí, ươm trồng trước bóng đêm!

Mười chín năm trôi, thoáng chốc thôi
lòng cha với mẹ quá mừng vui
mừng cho con trẻ nay khôn lớn
mạnh mẽ, hiên ngang trước cuộc đời!

Chim nhỏ năm xưa, nay trưởng thành
rồi đây cánh gió sẽ tung hoành
chân trời, góc bể, khung lồng lộng
hãy nhớ nghe con! chuỗi ngày xanh!

Khó nhọc công con với sách đèn
lòng cha với mẹ thật êm đềm
thương con, vật chất như chưa đủ
tận tấc lòng cha TẶNG CHỮ KHEN!

Nguyễn Thành Sáng
 



KHẮC GHI ÂN NGHĨA THẦY


Ta đã nguyện một lời son sắt
Kể từ ngày gánh Tiểu Giang San
Dẫu cho cảnh sống phũ phàng
Tinh thần rắn rỏi, kiên gan đối đời!

Vẫn biết rõ đầy vơi bão tố
Phả sóng ngàn, nhấp nhố đại dương
Trăm đường, vạn nẻo bi thương
Trải phơi đá sỏi trên đường ta đi

Có những cảnh suy vi, cay đắng
Những nỗi buồn nằng nặng vành mi
Cùng bao nghịch cảnh lâm li
Giăng chờ, rước đón bước đi cuộc đời!

Có lắm lúc chơi vơi hụt hẫng
Khúc tiêu sầu thấm đậm trong tim
Tâm tư trĩu nặng xới tìm
Con đường tiến thoái, cánh chim giữa trời

Có giây phút bùi ngùi nhung nhớ
Thấy lòng đầy tư lự, bâng khuâng
Chỉ mình than thở cùng trăng
Đêm sâu mờ mịt, trào dâng nỗi niềm!

Có những cảnh lim dim, gù gật
Gió heo may phần phật ru hồn
Nỗi niềm khắc khoải, héo hon
Cuộc đời, cảnh sống chập chờn, nguy nan...

Ngọn lửa đỏ trên sàn đá dắn
Thuở năm nào uốn nắn hồn ta
Tiểu Gia một gánh san hà
Cũng nhờ lửa đó vượt qua cảnh đời

Nhờ những buổi sao trời lấp lánh
Nghĩa Đệ Sư trầm ấm canh khuya
Tâm cơ, Võ Đạo chẳng lìa
Có Thầy giáo huấn, sẻ chia với trò...

Bốn bốn năm, con đò xa bến
Niềm luyến lưu, lởn vởn tháng ngày
Hôm nay tâm sự vơi đầy
Tấc lòng tưởng nhớ, chuỗi ngày còn đây!

Ân sâu, nghĩa nặng tình Thầy!


Nguyễn Thành Sáng
 



BIỂN-THUYỀN-ĐỜI-NGƯỜI


Biển cả mênh mông lắm hãi hùng
Nhịp nhàng từng đợt sóng trùng trùng
Khung trời đây đó, ngàn cơn gió
Một chiếc thuyền đi giữa trập trùng

Hải hành vạn lý tận xa xôi
Bỗng gió trên cao rít mãi hồi
Sóng biển nhấp nhô, từng nhịp dập
Con thuyền chao động cõi chơi vơi

Giữa biển con thuyền như chấm nhỏ
Đại dương chuyển động, sóng thì to
Bầu trời mây xám giăng mù mịt
Vượt dãy điệp trùng lắm rủi ro!

Thuyền,biển,gió,mây...chuyện hải trình!
Đêm nay trăng sáng, ánh lung linh
Ta ngồi ngẫm nghĩ đời nhân thế
Có giống thuyền kia, cuộc tử sinh!

Một cảnh chạnh lòng, thấy quá thương
Ai kia ngã gục ở bên đường
Tấm thân vò võ, bơ phờ quá...
Chấm nhỏ, biển khơi, khúc đoạn trường!

Lại thấy nỗi lòng như thấm đau
Nhìn ai khắc khoải, tấm thân sầu
Vì đâu nên nỗi đời như thế
Để phải sự tình... bởi tại sao?

Rồi thấy một người đang héo hon
Tấm thân vàng võ, dạ u buồn
Cuộc đời trôi nổi, thôi! thôi mặc!
Phận số an bày, chẳng biết hơn!...

Biển, đời hai cảnh, cùng như ý
Biển sóng mênh mông, lặng mấy khi
Đời lắm truân chuyên, bao khổ ải
Một con thuyền tới! một người đi!...


Nguyễn Thành Sáng
 



CÂY-NGƯỜI.


Bầu vũ trụ thật bao la, hùng vĩ
Có suối ngàn, biển rộng, đất mênh mông
Có trăng thanh, gió mát, những dòng sông
Con người sống với hàng cây rợp bóng!

Nơi rừng thiêng có vô số hoa bông
Khoe sắc thắm dưới lòng bầu vũ trụ
Cũng có hoa héo tàn, hoa ủ rũ
Một rừng người khắp chỗ giống như hoa

Biết bao người sắc thắm tợ trăng ngà
Ôi đẹp quá! mặn mà trang mỹ sắc
Nhưng tận sâu trong tim người trầm mặc
Sắc hương kia! có chắc tợ như hoa!

Có những kẻ đầy gấm vóc, lụa là
Với cảnh sống giao thoa cùng mỹ vị
Nhưng biết đâu có bao dòng suy nghĩ
Phú quý kia, có phỉ một trang vàng!...

Gió đâu đây, gió thổi, thổi nhịp nhàng
Hồn ai kia mơ màng theo cánh lộng
Bay theo ngọn đến tận một dòng sông
Nhìn bốn hướng, mênh mông rừng cây lá

Cây lớn, nhỏ, điệp trùng phơi hoang dã
Cây nầy to, bóng cả phủ chân rừng
Còn cây kia, dáng nhỏ, nét ngập ngừng
Cố bám đất, dưới vùng trời rực ánh

Đang nhìn cảnh, nhìn cây, như thấy lạnh
Gió phương nào mành mạnh thổi vầng mây
Xám giăng, sấm chớp, phủ chụp đâu đây
Cơn cuồng nộ phút giây thành bão tố!...

Rừng thiêng, cỏ cây hằng hà sa số
Có cây còn, cây nhổ gốc chơ vơ
Bão qua đi, để lại sắc bơ phờ
Một đời cây! một giờ theo cát bụi

Người, cuộc sống, có giống cây, bão thổi
Cơn gió hờn trụ nổi MỘT LOÀI CÂY
Cảnh cuộc đời trắc trở bủa vây ai
Có thể ngã, lung lay NGƯỜI ĐẠO TRÍ ?!...

Nguyễn Thành Sáng
 



VẪN CÒN BẠN...


Anh đã đi rồi, xa bến trăng
Những chiều xế bóng, vầng dương lặn
Tôi như thao thức dưới khung buồn
Nghe gió đâu đây lời gọi bạn!

Tôi đã lên đường đi kiếm anh
Đường xa thăm thẳm thấy mong manh
Bởi bao thắm thiết, tình tri kỷ
Lặn lội xóm thôn đến thị thành

Bóng chim tăm cá nào đâu thấy
Chỉ thấy lòng tôi nỗi nhớ ai
Diệu vợi đường tìm, mây trắng xoá
Nỗi niềm canh cánh, gió heo may

Trở lại đường quê, chốn cảnh nhà
Âm thầm thui thủi dưới trăng tà
Đêm đêm nhìn cảnh nghe nhung nhớ
Bạn của ngày xưa, ôi thiết tha!...

Thắm thoát qua dần mấy chục năm
Vầng trăng chạnh khuyết tự bao lần
Đêm đêm gió rít đưa trăn trở
Kẻ ở, người đi, cảnh dở dang!

Bỗng có một ngày, anh trở lại
Bến trăng năm cũ, bến trăng say
Thuở xưa đôi bạn từng cung kiếm
Đêm, đếm sao rơi, nghĩ chuyện dài

Bạn thiết gặp nhau dưới ánh trời
Tóc xanh giờ đã muối sương rơi
Tâm tình vẫn vậy, nào thay đổi
Một mối thâm giao, nghĩa sống đời

Đêm nay nơi bến tình trăng sáng
Cung kiếm ngày xưa đã lỡ làng
Ánh nắng ban mai đà khuất bóng
Chỉ còn tay bút với thơ trăng

Vầng trăng lóng lánh tình đôi bạn
Bạn của năm xưa dưới ánh vàng
Ngày ấy ấp yêu nguồn ý sống
Hôm nay nối lại nhịp cung đàn!

Nguyễn Thành Sáng
 



MAI VÀNG

Xuân đã hết, tiết trời độ nóng
Giữa trưa hè, chiếc bóng của mai
Âm thầm trụ đất suốt ngày
Như cùng ánh nhật, phơi bày tim gan!

Gió thổi ngang, nhẹ nhàng cành lá
Thân kiên trì, rễ đã tận sâu
Đi vào lòng đất ngọt ngào
Giữ lâu bền chặt, thét gào chẳng lay

Qua nắng nóng, rồi phơi lộng đó
Mai chẳng hề, vẫn ngó trông trời
Lặng nhìn từng giọt nhẹ rơi
Chuyển thành mưa lớn, tơi bời thân mai

Sau vùi dập, thân nầy vẫn vững
Chẳng hề gì bởi những đong đưa
Chân ta trụ đất cũng vừa
Trước cơn cát bụi, động khua phũ phàng!

Rồi ngày tháng, thu sang đã điểm
Nỗi u hoài im ỉm đâu đây
Thoáng sầu mai cũng lắt lay
Vài cành lá rụng, tỏ bày tâm tư

Nhưng có biết! nương thu để trụ
Để vững vàng, ấp ủ nỗi lòng
Qua đi ngày tháng thu phong
Tâm tình rạng rỡ, tấc lòng thêm sâu

Lại tiếp đến canh thâu đông lạnh
Tiết giá băng canh cánh hồn ai
Quanh đây cây cảnh u hoài
Còn mai vẫn đó, đêm dài nấu nung!

Ướp lạnh lẽo, mịt mùng sương tuyết
Trong lòng mai nhiệt huyết tràn đầy
Nhựa cây tích tụ thân nầy
Chờ qua băng giá, đến ngày khởi sinh

Xuân đã đến, bình minh nắng ấm
Cây mai vàng đằm thắm trổ hoa
Sắc hương tươi thắm ngọc ngà
Hiến dâng trần thế, đậm đà sắc xuân

Người nhân thế nhìn từng hoa nở
Có chạnh lòng, trăn trở hiểu mai?
Nhờ đâu hoa thắm hôm nay?
Là do năm tháng, những ngày kiên gan

Trượng phu tiết tháo MAI VÀNG!

Nguyễn Thành Sáng
 


NÓI VỚI NGƯỜI YÊU XƯA

Trăng kia ngỡ đã sớm tàn
Nào hay gặp lại hồn vàng của trăng!

Ôi! Thu Lan! em hỡi! hỡi nàng!
Đêm héo hắt, hồn nàng về đây
Giờ em héo héo, gầy gầy
Tình em vẫn vậy, đủ đầy như xưa

Những giọt sương đong đưa trên lá
Má em xanh, lã chã dòng châu
Nỗi buồn da diết, héo sầu
Nhìn người bạn ngọc, anh đau nỗi lòng!

Ánh trăng trong, một thời trăng mộng
Gió khung trời lồng lộng năm xưa
Chiều tàn, phố vắng, người thưa
Tình anh năm cũ, giờ xưa mất rồi!

Dạ bồi hồi, em rung, anh cảm
Nhắc chuyện xưa thảm đạm đêm nay
Ngoài trời gió nhẹ lắt lay
Tình xưa dĩ vãng, ngỡ nay không còn

Thuở trăng tròn, sáng soi tình tứ
Gió cùng trăng thủ thỉ ngọt ngào
Lan ơi! em hỡi! năm nào!
Giờ đây héo úa, lệ trào mắt em

Em có biết? năm xưa tha thiết
Tấm chân tình da diết anh trao
Tơ duyên thắm thiết, dạt dào
Âm thầm anh kết, gói vào tình em

Trăm mối chỉ mịn, mềm, đằm thắm
Anh cố nắm, cất kỷ trong tim
Định ngày kết nghĩa, se duyên
Nào đâu tan nát, thuyền quyên lỡ làng!

Ánh trăng vàng, lòng anh chợt tắt
Nấc! ngỡ ngàng, lay lất niềm đau
Biết bao kỷ niệm tuôn trào
Mộng tình chăn gối, lòng đau đoạn đoài!...

Anh nuốt hận, nhìn bèo trôi giạt
Chuyện gió trăng như nhạc qua cầu
Cầu em nhịp ngắn làm sao!
Nhạc anh réo rắt, để sầu mà thôi!

Thu Lan ơi! ngỡ lòng bội bạc
Nào hay đâu khúc nhạc của anh
Tình em tha thiết trong xanh
Yêu anh thắm thiết mà anh không ngờ!

Cây đổ ụp, tả tơi cành nụ
Vóc ngọc ngà, ấp ủ tình anh
Vậy mà trời hỡi! cao xanh!
Hồn em tan nát, tình anh mất rồi!

Trăng đêm nay tỏ soi vạn vật
Cuộc bi thương, dằn vặt năm xưa
Đêm nay chàng đã hiểu chưa?
Tình em tha thiết ngày xưa với chàng!

Quả tim vàng em luôn gìn giữ
Có ngờ đâu cảnh dữ phũ phàng!
Hồn em phải bị nát tan
Trọn đời héo hắt, muôn ngàn khổ đau!

Ôi em ơi! trăng mờ đã tỏ
Chuyện năm xưa đã rõ nguồn cơn
Nỗi lòng khắc khoải, héo hon
Lệ tình anh nhỏ, không còn buồn em!...

Chuyến thuyền duyên chờ đưa tình mộng
Nào hay đâu gió lộng lật thuyền
Uyên ương lỡ nhịp se duyên
Bờ sông hai bến, con thuyền nơi đâu?!

Để hôm nay, bể dâu ngang trái
Cuộc địa đàng, tình ái trần gian
Xuôi chi cảnh sự dỡ dang
Tình anh tan nát, hồn nàng nát tan!

Trời đêm nay dế sầu nức nở
Tình đôi ta đã lỡ duyên rồi
Em ơi! giọt đắng cuộc đời
Lá lay cay nghiệt! xem thời phù vân!

Thu Lan ơi! nơi em cũng phận
Phận vợ người, đã bận nợ vương
Xin đừng để dạ nhớ thương
Làm tan đạo sống, trăm đường chớ nên!

Giòng sông trôi, ra khơi biển cả
Cũng về nguồn, rỉ rả quay vòng
Kiếp đời, dòng sống mênh mông
Định kỳ tạo vật xoay vòng mà thôi!

Em ơi! lỡ kiếp nầy rồi
Tình ta còn đó, kiếp đời còn đây
Chun trà em rót cho đầy
Nghĩa tình gắng giữ, chớ thay đổi dời!

Một thời hãy gắng sáng soi
Kiếp sau anh hẹn, một đời với em!




"Kỷ niệm mối tình buồn"


Nguyễn Thành Sáng
 




NGỠ NGÀNG

Mây trôi lờ lững tận trên cao
Gió thổi xạc xào, dạ thấy đau
Não nuột đâu đây buồn tiếng dế
Nỗi lòng hiu quạnh với canh thâu!

Dẫu biết xa xôi thời dĩ vãng
Mà sao tôi mãi cứ bâng khuâng
Cảnh xưa xe ngựa, vầng trăng mộng
Gió lộng thênh thang với ánh vàng

Chuyện tình năm cũ sớm pha phôi
Nẻo vắng, sương khuya đã nhạt rồi
Như áng mây trời xa diệu vợi
Hững hờ như nước chảy ngàn khơi

Năm nào một thuở, cảnh khung sang
Gió quyện lung linh với ánh vàng
Bất chợt vầng mây đen phủ kín
Lỡ làng trăng gió phải phôi tan!

Đã tan sao mãi lòng tôi nhớ
Nhớ dáng hình ai, kỷ niệm ai
Một tối cung thương soi bóng nguyệt
Lời ca, giọng hát một trang đài!

Mãi nhớ tình em thắm ngọt ngào
Nhẹ nhàng, dịu ngọt, đẹp làm sao!
Bàn tay bạn ngọc chuyền tôi lửa
Điếu thuốc, que diêm, vạn nỗi sầu!

Và nhớ năm nao nỗi lạ lùng
Thư ai lạ lẫm, khiến tôi rung
Những dòng thân ái, tình tao ngộ
Để tận lòng tôi mãi nhớ nhung!

Gió cuốn mây trôi theo tháng ngày
Trong lòng tư tưởng bóng hình ai
Nghe như vương vấn qua từng phút
Sương lạnh, canh khuya, nỗi nhớ hoài!

Một ngày biển sóng, cuồng phong thổi
Sét chớp, mây giăng cả góc trời
Mọi cảnh, mọi nơi đều đổi sắc
Giờ đây cảnh sống đã hai nơi

Tôi cuốn tâm tư, rời kỷ niệm
Pha phôi nỗi nhớ, khúc êm đềm
Trôi theo năm tháng, đời lao nhọc
Đêm vắng, trăng khuya rủ ánh thềm!

Âm thầm, lặng lẽ theo dòng sống
Vượt nỗi nhọc nhằn, giá lạnh đông
Xa vắng thuyền quyên, xa thổn thức
Trời buồn, đồng rộng, nỗi mênh mông!

Bỗng có một ngày thư đến tôi
Nơi đây hoang vắng, thật xa xôi
Mà sao tìm đến, cho an ủi?
À! Chữ, lời thư em của tôi!

Thắm thiết ngọt ngào thư của em
Làm tôi xao xuyến với canh đêm
Em thương thủ thỉ lời tâm sự
Đánh động tim tôi dậy nỗi niềm!

Thuyền duyên vượt bến mang niềm nở
Tìm đến dòng sông của mộng mơ
Lòng thấy thênh thang nguồn cảm xúc
Nào hay gặp lúc cảnh chơ vơ!...

Gần bốn mươi năm thắm thoát trôi
Hoàng hôn đã lặn cuối chân đồi
Ngựa chiều chạnh nhớ đường năm cũ
Tìm lại người xưa, cảnh tuyết rơi!

Gặp lại người xưa thời vắng lặng
Nỗi lòng cô phụ lạnh vầng trăng
Như vừng lam khói trôi lờ lững
Như ánh trăng sương, đã nhạt tàn!

Tôi thấy lòng tôi như mỏi mê
Trở về dĩ vãng nặng lê thê
Trăng kia đã lặn sau giông bão
Cánh gió năm xưa lại trở về!

Em nói ngày xưa em đợi tôi
Làm cho tôi thấy tim đau nhói
Tôi thương, tôi cảm người trông đợi
Làm tái hồn tôi trước cảnh đời!

Tôi muốn trao em chút ngọt ngào
Để bù năm tháng khiến em sầu
Kéo khung trời cũ vòng quay lại
Và để tim tôi bớt nỗi đau!

Nhưng em giờ lạnh như băng giá
Hay ngại tình tôi lỗi đạo nhà
Hoặc ở nơi tôi điều xử thế
Để vầng trăng lạnh lặn trôi xa!

Tôi muốn cùng em sưởi lại tình*
Đêm tàn còn chút ánh trăng xinh
Nhưng vầng u ám như bao phủ
Để phải chơi vơi đoạn cuối tình!!!

*Tình cảm trong lành.


Nguyễn Thành Sáng
 




MÃI MÃI

Những vần chữ bạn lòng thỏ thẻ
Đã thấm rồi nhè nhẹ lòng tôi
Sông xa thuyền đến nơi rồi
Bến đây thuyền đậu, một lời vấn vương!

Người thương hỡi! trăm đường nỗi nhớ
Nhớ hôm nào cắc cớ trêu ai
Để rồi cho đến hôm nay
Tại ai cắc cớ”phạt”đầy nhớ nhung!...

Những tối trời mông lung dòng nghĩ
Gặp ai rồi thủ thỉ sao đây?
Đêm sâu gió thoảng lắt lay
Chim kêu, vượn hú, rừng đầy nguồn sinh!

Ai cảm xúc tiếng “mình” yêu dấu!
Thì cũng người “đau đáu” tình ai!
Trăng soi bóng nước đêm dài
Con thuyền, bến đậu, ai hoài với trăng!

Nỗi hờn dỗi một lần em nói
Tiếng ừ thôi thổi tới hồn anh
Lo lo thơ mộng, vầng trăng
Rồi đây chệch bóng, bâng khuâng nỗi niềm!

Để đánh mất từng đêm nhớ nhớ
Để sẽ buồn, trăn trở canh khuya
Để đêm thui thủi đi về
Lẽ loi bóng chiếc, não nề gió sương!

Còn ai nữa thơ thương hoà nhịp?
Gắng hôm sau, anh kịp hồi thơ
Cho ai đêm đến trông chờ
Niềm vui nho nhỏ vần thơ“của mình”!

Vần thơ ấm của”mình”đã nói
Anh nhận rồi, phơi phới hồn thương
Thơ tình! Đôi cánh uyên ương
Từ đây mãi mãi một đường mà thôi!

Anh tự nhủ! Không rời bến mộng
Cùng bên em dòng sống tình thơ
Dẫu cho năm tháng là mơ
Còn hơn sống mãi để chờ trăng lên
Từng đêm nỗi nhớ mông mênh!...

Nguyễn Thành Sáng
 



TRỌN CON ĐƯỜNG


Cho ấm áp vành môi cười trọn vẹn
Và cho mình chẳng thẹn chữ tình thơ
Sông sâu chảy, dòng mơ về biển hẹn
Nhạc tơ lòng vun vén, hết sầu lơ!...

Nhớ năm tháng chơ vơ nơi tâm tưởng
Những đêm buồn, vất vưởng mảnh hồn lay
Tiếng dế sầu đâu đây niềm u uẩn
Nỗi cô đơn, lờ lững cuộc trần ai!

Ôi trống trải! đêm dài thêm giá lạnh
Đếm thời gian canh cánh nỗi buồn vương
Gió rả rích, thu sương mang hơi lạnh
Con chim sầu rũ cánh cuộc buồn thương!

Rồi bỗng chốc! con đường nơi bến lạ
Buổi đầu hè khách đã ghé vườn thơ
Cánh chim buồn ngẩn ngơ hoa cỏ lá
Tỉnh lòng mình, khuây khoả trước khung mơ!

Bốn mươi năm thẫn thờ trong bể ải
Tháng năm dài tê tái với bâng khuâng
Đã đến rồi! xa dần bao trống trải
Tim của tôi sống lại một vầng trăng!...

Tình thơ ơi! Bao lần anh muốn nói
Đôi én nầy vời vợi cảnh trời xa
Chẳng hề chi bởi ta”hồn một mối”
Thì sá gì cảnh bối phải xót xa!

Tựa vào nhau, ngân nga tình thơ mộng
Giữa bầu trời lồng lộng ánh trăng thanh
Trải lòng mình từng canh theo nhịp sống
Hai tâm hồn,một bóng dưới khung xanh!

Thơ thương hỡi! long lanh tình em đấy
Anh cảm rung, nghe thấy nỗi vấn vương
Nguồn thơ nầy! cung thương nay sống mãi
Dệt thơ tình về ấy mảnh hồn thương
Cùng bên nhau chung bước trọn con đường!...

Nguyễn Thành Sáng
 



TÌNH THƠ BIỂN SỐNG


Nhẹ nhàng gió thổi lá đong đưa
Xao xuyến nỗi niềm vương ý thơ
Cảm xúc lâng lâng dòng nhớ nhớ
Hình ai ẩn hiện ở trong mơ!

Em đã cho tôi những đợi chờ
Cho tôi ấm lại khúc tình thơ
Tuổi xuân đã chết từ lâu lắm
Giờ sống lại rồi thuở mộng mơ

Tình thơ như độ tuổi đôi mươi
Nguồn cảm dâng tràn mãi mãi thôi
Rạo rực hương tình bao ấm áp
Khung trời chuyển sắc hoá xanh tươi

Có phải là em thật đó chăng?
Tự ngàn năm ấy thuở xa xăm
Uyên ương ta khóc chia ly biệt
Và đã cùng nhau hẹn kiếp trăng!

Thế sao nghe thấy lòng thương quá?
Ảo ảnh không gian “tiếng của ta”
Ý nghĩ, thơ lòng như một mối
Tình thơ quyện trổi “một hồn ta”!

Để thấy từng ngày thêm vấn vương
Nặng thêm mấy chữ, chữ yêu thương
Canh khuya tỉnh lặng trời êm ả
Gió thổi lay hoài ngọn lá sương!

Em đã cùng tôi dệt ý thơ
Cùng nhau sống ảo, ảo trong mơ
Và từng thao thức mang thương nhớ
Để cả hai nơi lắm thẫn thờ!

Hoà tình chung sống bằng thơ mộng
Sưởi ấm hẹn hồn buổi giá đông
Chầm chậm trôi lần theo biển sống
Tình thơ điệp khúc một dòng sông

Trăng thanh, ý sống, mộng xuôi dòng!...
 




DUYÊN...

Bỗng dưng sao lại phải miên man
Thức thức, thao thao với xốn xang
Nơi ấy ai kia buồn khổ bệnh
Chuỗi ngày khắc khoải với gian nan!

Sao lại lạ lùng như thế nhỉ?
Chẳng hàng, chẳng họ, chẳng là chi
Đường xa hai chỗ, đôi bờ bến
Chuyện của người ta sao lại bi?

Sao lại quan tâm chuyện của người?
Nhẹ nhàng rảo bước đến cung ngôi
Đọc từng đoạn viết, dòng thơ thắm
Để để làm chi? Hỡi! hỡi tôi!

Sinh nhật ai kia bao chúc mừng
Bận gì bởi chuyện của người dưng!
Mà sao ta cũng vui vui lạ
Như ngỡ chuyện mình phải vấn vương!

Rồi lại của ai trải thật đều
Vần thơ lưu loát, thắm muôn chiều
Ai hay thì kệ chuyện ai hay
Hãnh diện làm chi với chuyện nhiều!...

Có phải chính ai cũng chính ta?
Những gì ai ấy trải phơi ra
Có ta trong đó, hồn ta quyện
Tự thuở ngàn xưa ta của ta!

Chẳng thế mà sao lại bỗng dưng
Từng từng thời khắc thấy vương vương
Nghĩ ngày, đêm đợi, ai tình cảnh
Mà lại lòng ta trải chữ thương!

Sóng nước, trăng soi một bóng thuyền
Dòng sông chảy mãi cuộc truân chuyên
Bỗng dưng thắm thiết nguồn êm ả
Thuyền đậu lại rồi! một bến duyên!
Tình thơ ơi hỡi! bước lên thuyền!...

Nguyễn Thành Sáng
 




HÃY TỰA VÀO ANH

Cà phê, trầm mặc thả trôi lòng
Xa tít ngàn khơi đến những sông
Cong quẹo dòng ngang kinh rạch chảy
Rồi về đồng rộng với mênh mông…

Tôi muốn lòng tôi, hồn của tôi
Yên bình, lắng đọng…để thành lời
Có nên tiếp tục dòng ngang trái
Hay nhập sự tình để “kéo tôi”!

Ai kia xa tận phương trời ấy
Định mệnh trôi xuôi với tỏ bày
Hai kẻ lạ xa chưa gặp mặt
Mà nay thành một cánh hồn bay!

Ai vui ta thấy nỗi niềm vui
Ai mất nụ cười, ta cũng rơi
Lệ ngấn đôi mi người bạn ngọc
Cũng sầu tan tác mảnh hồn tôi!

Anh đã gặp em, thấy nhớ em
Nghe lòng tha thiết nỗi êm đềm
Xa xôi thiên kỷ thời lâu lắm
Quay trở về đây đêm với đêm?

Sao nỡ chia tay! Nỡ bỏ em!
Để đời u uẩn phải buồn thêm
Hồn ai trong sáng, tim ngà ngọc
Trời hỡi! cuộc đời phải khóc đêm!

Nỗi buồn cô quạnh theo năm tháng
Em sống âm thầm với trở trăn
Khắc khoải, từng đêm hồn sống thực
Nỗi lòng lai láng trải mênh mang!

Ta đã hồn nhau, đã khổ sầu
Để rồi em khóc! Tôi nghe đau!
Xa xôi nơi ấy buồn thanh vắng
Là ở nơi nầy, tôi thắt theo!

Không thể bỏ em! Không để em!
Chuỗi dài năm tháng với canh đêm
Em buồn, em nghẹn, em xa vắng
Tan tác hồn thương ta đã niêm!

Anh quyết định rồi! em hãy vui
Từ nay vĩnh viễn ta chung đôi
Từng đêm ảo ảo trong mơ mị
Ta sống cùng nhau tôi với tôi!

Nhưng gửi một lời, em hãy nhớ
Tình ta năm tháng một tình thơ!
Ân tình, đạo sống luôn gìn giữ
Chớ để pha phôi, chớ hững hờ
Giờ đây ta trải nỗi niềm mơ!...


Nguyễn Thành Sáng
 



NỐI LẠI CÂU THỀ

Qua hàng vải biết bao màu sắc
Đẹp vô cùng, bắt mắt làm sao
Thế mà trong dạ nao nao
Chỉ màu ấy ấy đưa vào tâm tư!

Xe đò chạy, thật dư nhiều chiếc
Sao lại lòng chẳng thiết xe ai
Lòng ta lại thích xe nầy
Mặc đường thăm thẳm, ngất ngây nỗi lòng

Đường lòng vòng thật bao nhiêu ngả
Chẳng chọn nào, lại thả hồn đây
Lòng ta quyết chọn đường nầy
Dẫu cho cát bụi, sông dài ta đi

Vào cung thi, bao nhiêu thi sĩ
Ai cũng hay, cũng thích lòng ta
Vậy mà sao thấy đậm đà
Một người nào đó, mặn mà nét thơ!...

Cũng do lòng ta mơ, ta chọn
Và do duyên tự chốn ngàn xưa
Nên xuôi duyên nợ đẩy đưa
Cho ta gặp gỡ sớm trưa bây giờ!

Bạn tình hỡi! thẫn thờ chi nữa
Lo lắng gì phải trở phải trăn
Để thơ với ý xa gần
Câu câu hỏi hỏi lần lần mối tơ

Trăng đỉnh núi, hồn thơ nơi đó
Giữa khung trời sáng tỏ canh thâu
Tình ta giờ đã thắm màu
Em ơi! Nàng hỡi! để sầu mà chi!

Con sông chảy, thuyền đi dừng lại
Neo đậu rồi, bến ấy lòng ta
Nơi đây trăng sáng đậm đà
Bôn ba năm tháng đã qua đi rồi

Người thương hỡi! thả trôi dòng nghĩ
Hãy vững lòng một chí hồn ta
Tình thơ trải tấm thiết tha
Cuốn theo mây gió, ngân nga câu thề

Bởi hai ta đã trở về
Tình thơ nối lại câu thề ngàn năm!...

Nguyễn Thành Sáng
 


Hãy Vượt Lên Chính Mình

Dòng nước chảy dưới trời đang êm ả
Bỗng vướng mành, xót dạ nước đang trôi
Nhưng nước kia sức mãnh liệt đầy vơi
Bường để thoát ra nơi tìm biển lớn !

Trong cuộc sống, thịnh suy luôn lởn vởn
Kiếp con người chập chợn phải vương mang
Ai trong đời suôn sẻ mãi thênh thang?
Ai diễm phúc chẳng mang lần khắc khoải?

Người thương hỡi! đời em nhiều tê tái
Chạnh lòng gì để phải nỗi niềm suy
Hãy sống đẹp, vượt mình, phơi trải chí
Bởi dòng đời là chỉ thế mà thôi!

Ở nơi anh, tâm sự cũng đầy vơi
Cũng như em, từng rơi bao ngấn lệ
Bởi phương xa bão tới, lụy đường về
Trăng thao thức, gió chê mây mệt mỏi!

Từng gào thét, chập chờn cơn sóng vội
Từng hằng đêm vời vợi, tím hồn ta
Từng hận đời, u ẩn với xót xa
Để thui thủi ngân nga lời bi thiết!

Em có biết? nỗi lòng anh da diết
Những đêm đen, đơn chiếc dưới khung sầu
Trăng lặn buồn, mờ mịt phủ màn thâu
Đẩy bóng tối vào sâu vòng non nỉ !...

Rồi một ngày giựt mình lòng tự nghĩ
Tái tê buồn là chỉ khổ thêm thôi
Kéo gió ngàn, vực dậy ánh trăng rơi
Để trải thắm muôn nơi khung trời tỏ

Gió anh hồn bất diệt từ muôn thuở
Đã trở về, niềm nở với hồn anh
Nấu nung dần ngày tháng dưới từng canh
Xem nghịch cảnh, vây quanh…không gì cả!

Gắng trèo lên, bước tới, cất lời ca
Ta phải sống, phải xa niềm bi thảm
Thì em ơi! Dẫu cho bầu ảm đạm
Hãy sức mình, mạnh dạn đón phong sương

Cố mà vui, khuây khoả chuyện buồn thương
Theo ngày tháng tìm đường phơi ý sống
Ta có nhau, đắp xây nguồn thơ mộng
Trải lòng mình dòng sống để vươn lên

Nguyễn Thành Sáng
 



THEO ANH VỀ THIÊN KỶ

Ta gặp lại sau ngàn năm ly biệt
Em phương trời tha thiết vọng về anh
Còn nơi đây cũng lòng mang da diết
Nhớ bạn tình thân thiết những thâu canh!

Thuở ngàn xưa trong xanh khung trời tỏ
Từng đêm về gắn bó cuộc tình ta
Tận trời cao rít ra lời của gió
Mây lang thang đây đó lững lờ qua

Gió cuốn xám thổi ra nơi tít tận
Để tình mình hứng thắm cõi trời xanh
Anh với em dưới trăng nỗi niềm dâng
Hồn dào dạt, trôi dần về hoang tạnh

Giữa khung trời long lanh trăng sao sáng
Cùng trải lòng lai láng nhịp ngân nga
Tiếp linh hồn bay qua vùng tỏa ánh
Lên đỉnh ngàn, đứng ngắm dãy gần xa!

Người thương hỡi! từ thời ngàn năm ấy
Đến bây giờ còn thấy nữa được đâu!
Cảnh trần nầy bể dâu bao phơi trải
Nhớ về xưa mà phải nỗi niềm đau!

Duyên tái hợp gặp nhau khung trời ảo
Mỗi tối về cùng dạo với hồn thương
Buổi xa vắng nghe vương, nghe nhung nhớ
Vọng trời mây, khúc nhạc trổi cung buồn

Ta vẫn biết con đường về cõi mộng
Một cái gì là chỉ để tương tư
Nhưng phải sống, phải mơ và trọn ý
Cùng đắp xây, dòng nghĩ tự bây giờ

Quên năm tháng chơ vơ và buồn bã
Quên những ngày lã chã lệ lòng rơi
Quên tất cả ưu tư gieo tàn tạ
Hòa cùng nhau một dạ dưới trăng soi

Trời bây giờ trăng đời còn e ấp
Vậy mà xanh, từng chập ánh lung linh
Tăng sức sống, cho tình thơ trải khắp
Cả tấc lòng vun đắp một niềm tin

Em yêu ơi! Tự mình xây giấc điệp
Rồi say sưa thiêm thiếp đến cung mơ
Tìm sống lại tình yêu nơi tiền kiếp
Vực dậy đời bằng đẹp với bằng thơ!...


Nguyễn Thành Sáng
 



CÙNG NHAU ĐỂ PHAI PHÔI (2)

Ánh rũ tà chiều sao ảm đạm
Chim trời mỏi cánh muốn dừng bay
Kiếm cung ngày cũ như xa vắng
Chuồng đóng, ngựa buồn ai có hay!

Mấy mươi năm sống trong vòng tối
Khắc khoải cũng nhiều, vui có vui
Nhưng đến niềm vui rồi sớm tắt
Để sầu, lưu luyến mãi lòng thôi

Cứ thế trôi dần theo nẻo sống
Thủy triều lên xuống lúc ròng rong
Cảnh đời thay đổi theo con nước
Lúc ấm, lúc nồng, lúc giá đông

Thắm thoát thời gian chuỗi tháng năm
Yêu thương, khoảnh khắc khuất xa xăm
Cho hồn kẻ sĩ mang buồn bã
Trống vắng, lạnh lùng nỗi giá băng!

Tôi đã âm thầm cố lãng quên
Những chiều ráng tắt, dạ buồn tênh
Vì sao mãi nhớ, luôn vương vấn?
Khi cửa then cài, khuất một bên

Có phải cuộc đời chưa phỉ chí
Nên từ sâu thẳm, gió lộng phi
Để rồi trống vắng, sầu hoang tạnh
Tuổi kéo nhạt mờ, trải ủ ê ...

Thôi thôi, không nghĩ, không trăn trở
Cứ mặc ánh tàn khuất nẻo xa
Tận quả tim nầy còn máu chảy
Thì còn nhịp đập với ngân nga...

Chiều qua thuyền mộng thả dòng trôi
Gặp gỡ bên bờ ánh lệ rơi
Héo phụ u buồn, sương trắng xoá
Cũng niềm héo hắt, cũng chơi vơi!

Có phải đây là tri kỷ không?
Sao cùng giông giống một dòng sông
Cũng yêu trăng sáng, yêu mơ mộng
Cũng thấy chiều về giá lạnh đông

Có phải hồn thương xưa đã mất
Tự ngàn năm cũ thuở xa xăm
Giờ đây gặp lại chiều thanh vắng
Chia sẻ cùng nhau nỗi trở trăn?...

Còn gì nghĩ ngợi với bâng khuâng
Xế bóng hoàng hôn đã quá gần
Tạm gác mái chèo, nhen bếp lửa
Ấm tình bậu bạn đón trăng thanh!...


Nguyễn Thành Sáng
 



VE GỌI BẠN

Em hỡi! giờ nầy em ở đâu
Có nghe vương vấn với canh thâu
Có nghe nằng nặng niềm thao thức
Và có cùng anh dạ khắc sâu!

Ta đã quen nhau, chẳng thấy nhau
Mà sao gần gũi, mến làm sao
Nỗi thương, nỗi nhớ từ thăm thẳm
Như một cái gì thật khát khao!

Thời gian mấy độ chưa lâu lắm
Mà thấy gần nhau tự thuở nào
Cánh trắng lạ xa theo gió lộng
Gói về tranh vẽ để thành màu!

Em có như anh, có nhớ nhung?
Những giờ trống vắng thấy bâng khuâng
Có nghe nhơ nhớ trời xa thẳm?
Tiếng nhạc đáy lòng điệp khúc ngân!

Em có như anh phút thẫn thờ?
Nghe hồn nhè nhẹ đến cung mơ
Để mong gặp gỡ tình tri kỷ
Thổn thức cùng nhau những áng thơ!

Và có như anh, thấy quá thương?
Một người xa lạ dưới đêm trường
Trăng soi lai láng nguồn tâm thức
Vọng xuất anh hồn trải tấm thương!

Tình hỡi! tình nương! Mộng của ta!
Có nàng, thơ thắm vút bay xa
Hồn thương kéo gió gây thành bão
Tán đám mây trời phát tiếng ca!

Ca rằng!
Nàng ơi! nàng hỡi! nghe chăng!
Ta đây nhung nhớ, yêu nàng biết bao!
Trăng soi bóng nước lao xao
Bấy nhiêu tiếng nước là bao nhiêu tình!

Nàng ơi! Nàng hỡi! là mình!
Ta nghe vương vấn tơ tình của ai!
Vắng nhau ngày tháng lâu dài
Là bao trăn trở, đoạn đoài có hay?

Nàng ơi! Nàng hỡi! đêm dài!
Bao nhiêu khắc khoải, ai hoài biết chăng?
Kiếp nầy ta mãi lần dần
Để tìm nơi đó vầng trăng của mình!

Nàng ơi! Nàng hỡi! mộng tình!
Tiếng ve gọi bạn, hỡi mình! Có hay?...

Nguyễn Thành Sáng
 




TRĂNG LÊN....

Tặng em khúc nhạc tình thơ
Cho nhau ấm áp những giờ trăng lên
Dẫu cho ngày tháng buồn tênh
Hồn thương anh mãi một bên cùng nàng!

Đêm trăng ngồi dưới ánh vàng
Quyện hồn theo gió, ta nàng bên nhau
Mượn sương thế rượu hồng đào
Cùng nhau cạn chén ngọt ngào yêu đương

Chuyển hồn bay đến muôn phương
Đầu cây, ngọn cỏ, trăm đường thang thênh
Sông sâu, thác núi gập ghềnh
Đôi ta bay mãi trăng lên trọn giờ

Ngàn năm, kiếp kiếp mãi chờ
Hồn thương nhớ nhé! những giờ của nhau!...
Tặng em thơ thắm ngọt ngào!...

Nguyễn Thành Sáng
 



GIÓ VỚI BẠN

Gió lại đến cất lời han hỏi
Nầy Sáng ơi! chẳng nói lại ngồi
Như hồn ở tận xa xôi
Lan man tư lự, đầy vơi nỗi niềm!

Bạn thân hỡi! Hằng đêm điệp khúc
Đã nghĩ gì? Những lúc suy tư
Mà sao buồn bã, thẫn thờ
Giống như quạnh quẽ, chơ vơ cõi lòng!

Sông xanh chảy theo vòng xuôi ngược
Nương thuỷ triều con nước xoay vần
Lặng nhìn nét bạn bâng khuâng
Một vầng ảm đạm xé lần tả tơi

Thuở hôm nào đầy vơi nồng ấm
Thế mà nay nét thắm loãng pha
Phải chăng hồn nhẹ ngân nga?
Đi theo tiếng gọi gần xa mất rồi!

Sáng ơi Sáng! Một thời năm tháng
Những chiều buồn có bạn có ta
Cùng chung quyện bóng xế tà
Lời ca, tiếng hát trải ra giải sầu

Có những buổi canh thâu thao thức
Sẻ chia tình, day dứt cho nhau
Đắng cay, tàn úa, héo sầu
Gió đưa, bạn nhỏ, ánh màu xót đau

Rồi hôm nay, lệ trào khoé mắt
Thấy sao như đã mất bạn rồi!
Ai kia tìm hái sao trời
Để cho gió lạnh tả tơi tâm hồn…!

Gió ơi gió! Tủi hờn chi nữa
Suốt cuộc đời trăn trở, ta mơ
Từng đêm luôn mãi đợi chờ
Mong trăng toả sáng để rờ sao đêm

Yêu trăng sao là niềm mộng sống
Chẳng đổi thay tận bóng hồn ta
Thời gian dõi mắt gần xa
Ảnh hình đã khắc, tim ra đón tìm!

Luôn ghi dấu hằng đêm có bạn
Một bạn đường tỏ rạng đậm đà
Vi vu dưỡng hướng xông pha
Lộng vang dũng mãnh, chẳng sa luỵ đời!

Từng khắc nguyện chẳng rời tình bạn
Mãi bên nhau lai láng hương nồng
Sông sâu nước chảy xuôi dòng
Vẹn tròn, thắm thiết tâm đồng tình ta

Nay hồn vút bay ra vũ trụ
Gặp sao trời ấp ủ vầng pha
Nghe yêu, thấy cảm sao ngà
Nhưng đong đầy mãi sắc hoa với người!

Dẫu đây duỗi hái sao trời
Đừng buồn thổi nhé, nghe lời thiết tha
Lòng nầy nguyện chẳng phôi pha
Trọn đời vẫn mãi hồn ta chẳng dời

Tan đi khắc khoải bạn ơi!...

Nguyễn Thành Sáng
 



Nỗi Niềm (1)

Mấy mươi năm thu hình trong cảnh sống
Từng đêm về quyện bóng với màn đen
Kia trăng mờ ẩn hiện khuất bên sông
Đây con nước ròng rong không điểm hẹn!

Ngày quạnh quẽ cửa then cài kín đóng
Sắc lạnh lùng kết đọng ánh vàng thu
Chiều ảm đạm giăng phủ cả mênh mông
Niềm héo hắt, cõi lòng ôm ấp ủ…

Bỗng tỉnh giấc, chu du vào gợn nước
Thả xuôi dòng, đứng trước ánh trăng sang
Rồi bất chợt gặp nàng thơ mộng ước
Giữa khuya buồn muốn được uống sương tan

Ta lặng ngắm, thấy nàng như tê tái
Nét đượm sầu, trống trải quấn tâm tư
Nhỏ lệ hồn vào thơ loang xa mãi
Tìm phôi phai mệt mỏi tự bao giờ!

Nghe xúc cảm, dạt dào rồi rung động
Khi hiểu ai cũng giông giống như ta
Nhận về mình xót xa hay đồng trống
Dành tặng người biển rộng để vươn xa…

Từ sâu thẳm, cung đàn ngân khúc nhạc
Nhịp thời gian bàng bạc nỗi vấn vương
Sau lần cạn men hương nơi cung các
Hồn lâng lâng ngây ngất nỗi niềm thương

Đoá hoa kia, màu phai treo vắng lặng
Mà sao đây thấy nặng... nhớ hoa buồn!
Có phải chăng chung nguồn ngày hứng nắng
Canh khuya tàn cùng tắm giọt sương buông!...


Nguyễn Thành Sáng
 



Nỗi Niềm Tình Xa

Dòng đời trôi mãi theo năm tháng
Nẻo sống thênh thang lắm lỡ làng
Nắng hạn khô cằn khao khát nước
Mưa rào nặng hạt, xé mây tan!

Biển gọi thuyền neo, buồn bến đậu
Ngựa chuồng xếp vó, rũ canh thâu
Dế ngân rỉ rả, lay niềm nhớ
Vắng lặng canh khuya, dệt mối sầu

Chẳng phải vầng trăng đà khuất núi
Mà sao người thức lại mong chờ
Âm thầm, lặng lẽ, hồn thơ thẩn
Dưới ánh tỏa vàng, dạ héo lơ!...

Cánh mộng biến thành một cánh chim
Bay vào cõi lộng để mong tìm
Nhưng rồi chỉ thấy bầu hoang mạc
Trống trải, mịt mờ dưới bóng đêm!

Để nhớ, để trông, để ngậm ngùi
Khiến tim lay động nhịp từng hồi
Nỉ non, réo rắt dòng âm nhạc
Tê tái tâm hồn bước lẻ loi

Ngoài kia diệu vợi thật là xa
Cũng có một người nhặt lá đa
Ủ đống để chờ khuya giá lạnh
Nhúm lên ngọn lửa, ấm hồn hoa…

Hỡi chiếc thuyền đi giữa biển ngàn
Ngươi đang dưới bóng của trăng vàng
Đường xa thăm thẳm, chèo mê mỏi
Biết đến bến rồi, ánh có tan?!...


15/10/2016
Nguyễn Thành Sáng
 



Hồn Lang Gửi Lại

Đêm qua gió thổi tận trời đông
Dìu dặt, du dương, rộn tấc lòng
Dào dạt nỗi niềm, dâng xúc cảm
Xuất hồn theo gió vượt mênh mông!

Tìm đến người yêu nơi mộng mị
Cho lòng vơi bớt những suy vi
Sao trời điểm thắm bao vương vấn
Tận cuối trời xa có sá gì...

Nàng buồn ngồi đó như tư lự
Nỗi nhớ, niềm đau lạnh lẽo hồn
Ta thấy nỗi lòng tê tái quá
Thương người sương phụ tím hoàng hôn

Đàn cò réo rắt, ngân rung cảm
Đợi khách tri âm mỏi gót lòng
Vắng lặng, mịt mờ, trăng khuất núi
Đêm dài ảm đạm quấn âm phong!...

Nàng hỡi! Hồn thương tận chốn xa
Đôi phương ngăn cách mảnh tình hoa
Nay về để gặp vơi nhung nhớ
Cho nhạc, cho đàn, ta có ta

Tạo hóa an bày xuôi gặp gỡ
Tri âm, tri kỷ quyện vần thơ
Hoà chung hồn bóng vào cung điệu
Mây, gió, trăng, sao vạn kỷ chờ

Ta thật yêu nàng, nàng cũng yêu
Hồn tình da diết biết bao nhiêu
Không gian ôm trọn niềm thương nhớ
Khoan nhặt lâng lâng dãy sáo diều

Từ nay nàng nhé! Hồn thương ạ
Thắm thiết “hồn lang” gửi tặng em
Những lúc đêm về sương giá lạnh
Rượu đầy bậu bạn ấm con tim!...


Nguyễn Thành Sáng
 



THƯƠNG CHO NHAU HẠNH PHÚC

Vắng lặng đêm nay cũng thấy buồn
Anh về phương ấy gặp người thương
Gió lay nhè nhẹ hồn bay bổng
Vượt suối đèo ngang thẳng một đường!

Đây rồi! Em đó! Nàng xinh quá!
Ánh mắt long lanh, dáng ngọc ngà
Thoáng chốc con tim trào cảm xúc
Yêu đương hoà nhịp, khúc ngân nga...

Nằm gọn vòng tay anh vuốt ve
Hồn em ngây ngất với đê mê
Vì thương, thương quá tình anh ạ
Trọn tấm chân thành, em chẳng e

Gió, mây, biển, nước như dừng lại
Cả cõi không gian đã biến rồi
Đôi cánh hồn yêu giờ chỉ biết
Đất trời đâu cả, chỉ ta thôi!

Em lịm mảnh hồn trong phút giây
Băng thanh ngọc khiết gửi trao ai
Vì em yêu quá anh yêu ạ
Muốn mãi cùng anh trọn giấc dài

Nhìn em ngây ngất đắm say anh
Chạnh nỗi lòng thương đến bạn tình
Cửa sắt, khung lồng như nhốt chặt
Hồn nàng nơi ấy chẳng siêu sinh

Em hỡi! Hồn thương! em có hay?
Thương em phải sống cảnh u hoài
Cô đơn, héo hắt, niềm băng giá
Anh muốn tặng em tận đỉnh đài

Để rồi xa vắng, khi buồn bã
Chạnh nhớ đến anh, ở chốn nầy
Có lẽ em buồn, tim quặn thắt
Làm sao vơi được nỗi niềm đây

Ơi hỡi hồn thương! Yêu của anh
Không ngần, không ngại, chẳng bâng khuâng
Anh trao mãnh liệt tình chăn gối
Là để đắp bù nàng khổ thân...

Rồi đây quạnh quẽ, bầu cô tịch
Nhớ nhớ anh yêu để dịu xoa
Vơi bớt nỗi sầu khi trống vắng
Tháng năm đơn độc, luống sầu lơ!...


Nguyễn Thành Sáng
 



Ba Ngả Hồn Thương

Trời nắng ấm, trăng lòng sáng tỏ
Trầm tâm tư, nghe rõ lời ca
Yêu thương da diết, đậm đà
Sao cho vẹn vẽ để mà không đau!

Tinh Thứ Nhất, dạt dào nỗi nhớ
Tuổi trăng tròn, em với hồn thương
Trọn tim, trọn dạ vấn vương
Trao anh thắm thiết một đường tình em

Nhà xa cách, từng đêm nhung nhớ
Mảnh linh hồn trọn gửi cho chàng
Ngờ đâu thế sự phũ phàng
Đời em héo hắt, võ vàng hồn hoa

Trời sẩm lại, xót xa dang dở
Gió cũng buồn, than thở theo mây
Nỡ sao cay nghiệt, lá lay
Uyên ương ly biệt, đoạ đày tấm thân!

Hồn ngất lịm sau lần gặp lại
Mới hiểu ra chẳng phải phụ phàng
Bởi người ta thuốc hại nàng
Băng trinh tinh khiết nát tan mất rồi

Cây gãy đổ, tả tơi cành lá
Em nghẹn ngào, lã chã dòng châu
Suốt đời nào có quên đâu
Tình anh mãi mãi tận sâu tấc lòng

Nhìn bạn ngọc đôi dòng tuôn chảy
Tận hồn ta cứ mãi xót xa
Năm xưa trăng thắm, trăng ngà
Gió trăng đôi lứa đậm đà biết bao

Ta thống thiết, mắt trào lệ nóng
Ruột, tim, gan lồng lộn oán hờn
Hỡi trời! uất nghẹn từng cơn
Tại sao nỡ xé tim son của nàng!

Giờ chỉ biết sầu than hận khóc
Một lời nguyền để bọc tim thương
Kiếp sau anh nguyện tìm đường
Gặp em nối lại tơ vương kiếp nầy...

Niềm gắn bó hôm nay chuỗi sống
Tình Thứ Hai đằm thắm nguồn yêu
Tuổi xanh cho đến xế chiều
Vợ hiền trọn đạo, thật nhiều cho ta

Người bạn thiết ngọc ngà tiết hạnh
Nghĩa đá vàng ửng ánh loang xa
Tấc lòng sâu nặng, thiết tha
Trung trinh, son sắt, mặn mà yêu thương

Ta đã nguyện tơ vương chuyển kiếp
Sẽ cùng em mãi tiếp tình nồng
Kiếp sau cũng vợ, cũng chồng
Cũng ân, cũng ái, tâm đồng như xưa...

Rồi duyên nợ, hồn mơ gặp gỡ
Tình Thứ Ba ánh tỏ vầng trăng
Giống như ước hẹn nghìn năm
Kiếp nầy gặp lại thơ vàng sáng soi...

Trước ba ngả, bồi hồi, xao xuyến
Đâu nỡ đành bỏ luyến, quên lưu
Làm sao để khỏi sầu ưu
Làm sao xoá được chữ yêu đã rồi

Chỉ còn một cách mà thôi
Lai sinh trở lại, hồn thời…xé ba!...


Nguyễn Thành Sáng
 



Thao Thức Ngóng Trông

Mấy đêm rồi, gió vờn trên lá
Làm lắc lư, tơi tả sương buồn
Rụng rơi, tan loãng bên đường
Lặng mang thắt thẻo, canh trường sầu ai!

Dưới hoàng hôn, hồn bay gặp gỡ
Hai nẻo đời trăn trở giống nhau
Trăng thơ, sóng nước nhịp cầu
Bờ sông hai bến, vọng câu chân tình

Em cuối mây, ánh xinh trôi hạ
Tôi chốn này kéo đoá mộng về
Dòng xanh hứng bóng trăng thề
Lững lờ ngày tháng lê thê nỗi niềm

Từng đêm sâu. bên thềm trải mộng
Đẩy gió sầu khuấy động dang xa
Ửng dần khung ảnh ngọc ngà
Luyến lưu, thương nhớ, ngân nga tấc lòng!

Sông sắc biếc phơi dòng nhẹ chảy
Con đò mơ đậu đấy chờ đưa
Thời gian cho đến bao giờ
Hương lòng thắm đượm thôi chờ, thôi tan…

Trời đêm nay, trăng vàng sáng quá
Vậy mà sao chẳng có lộng khua
Cánh bay vạn kỷ ngàn xưa
Đi đâu xa vắng giữa mùa long lanh

Để tình ai trong xanh quạnh quẽ
Trơ trọi mình lặng lẽ chìm sâu
Nhịp hoài điệp khúc ở đâu?
Hỡi tình! Hỡi Mộng! Hỡi câu hẹn thề!

Nguyễn Thành Sáng
 



BÓNG THỜI GIAN

Ta đã gặp nhau trong mộng tưởng
Rồi lòng vương vấn thấy thương thương
Hồn yêu gặp gỡ, trời thanh đãng
Đêm vắng, canh khuya toả ánh đường!

Thời gian mấy độ thêm nhung nhớ
Kẻ chốn phương xa, kẻ đợi chờ
Sông vắng âm thầm trôi sóng nước
Hồn tình vời vợi nỗi chơ vơ

Ai biết lòng tôi mang thổn thức
Những chiều nhạt nắng thấy bâng khuâng
Làm sao kéo được hồn phương ấy?
Tận chốn xa xôi để đến gần!

Cho nhau thắm thiết hương tình ái
Để nhẹ vơi đi nỗi nhớ ai
Cho bóng chiều hôn thôi quạnh quẽ
Chim trời đôi bạn, gió mây bay!

Em ơi! Thấy nhớ! Biết làm sao?
Để gặp được em, để bớt sầu
Cho nỗi lòng ta niềm ấm áp
Trăng vàng, gió mát quyện hồn nhau…

Nhưng rồi chùn lại dòng suy nghĩ
Khắc khoải, ưu tư có ích gì
Nghịch cảnh đôi đường, trời cách biệt
Duyên phần định số, bước chân đi!

Tình ta đây đó, trời xa thẳm
Chỉ biết tương tư! Chỉ thế thôi!
Theo tháng năm dài, duyên đẩy mộng
Bèo mây tan hợp, nước dòng trôi!

Anh thấy nhớ em! Nhớ thật nhiều
Chiều chiều nhàn nhạt, cảnh đìu hiu
Đưa tay nâng nhẹ hồn thơ thắm
Gửi đến ngàn phương khúc nhạc yêu

Đừng buồn! Vui sống, em thương nhé!
Ta có bên nhau dưới ánh đèn
Đêm đến hồn tình ta gặp gỡ
Gió trăng dìu dặt chuỗi đêm đen

Thời gian đưa đẩy phút êm đềm!...

Nguyễn Thành Sáng
 



HỒN-THƠ-RƯỢU

Trên thềm cỏ mát, ánh lung linh
Đôi bạn hồn yêu quyện bóng tình
Bút mực, thơ văn, chun rượu ấm
Sưởi lòng thê phụ thuở ngàn sinh!

Bầu trời gió lộng thổi vi vu
Dìu dặt ngân nga tiếng nhạc ru
Cành lá đong đưa như xúc cảm
Duyên tiền kiếp hẹn thuở thiên thu

Đâu đây vọng lại tiếng côn trùng
The thé, rung rung đến dập dồn
Hoà nhịp không gian trời tĩnh mịch
Bản hoà tấu khúc nhạc tình hồn

Trên trời mây lững, vầng trăng lỡ
Ánh toả lung linh sáng nửa khung
Vậy thế mà sao trời vẫn đẹp
Hồn thương rào rạt, sóng trùng trùng

Em ơi! Hồn ngọc của tình anh
Bút mực, thơ văn hãy trải nhanh
Thê phụ hồn ta cùng xướng hoạ
Đắp bồi mảnh khuyết nửa vầng trăng!

Chàng ơi! Em đã trải khăn thơ
Thắm thiết tình ta tự bấy giờ
Chàng hãy xướng đi! Hồn thiếp hoạ
Để ta ấm áp dưới trời mơ...

Hồn vợ của ta! Nàng giỏi quá
Thơ hay, ý đẹp, khúc ngân nga
Rồng bay, phượng múa, bàn tay viết
Một áng tình thơ vạn kỷ ca...

Rượu đào nâng chén ta mời nàng
Hãy cạn cùng nhau dưới ánh vàng
Rút hết hồn yêu ra tận hưởng
Men tình chếnh choáng trải thênh thang...

Tiếng gà vọng lại tự xa xa
Tạm biệt chia tay, anh trở về
Mỗi độ canh khuya, hồn gặp gỡ
Tình ta nối lại một lời thề

Nàng ơi! Ngước mặt anh lau lệ
Khắc khoải, tủi hờn với ủ ê
Em hãy vơi đi đừng khóc nữa
Lòng anh nhức nhối lắm mình ơi!...



Nguyễn Thành Sáng
 



TÂM SỰ DƯỚI TRĂNG

Đêm nay trăng sáng hữu tình
Muôn ngàn tinh tú lung linh giữa trời
Xa xa những áng mây trôi
Từng cơn gió thổi, sương rơi ánh vàng!

Nhẹ nhàng, êm ả, mơ màng
Ru hồn nhân thế mênh mang mộng đời
Hai ta bước lại thảm ngồi
Đôi tim quyện chặt, rạng ngời tình trăng

Nỗi niềm cảm xúc lâng lâng
Cả bầu tâm sự kể lần nhau nghe
Lắm khi, u uẩn, tái tê
Và rồi cũng lúc đề huề mối tơ

Mời nhau cạn chén rượu thơ
Ngâm nga thưởng thức, vật vờ hồn say
Thả tình theo gió mây bay
Lần về tiềm thức chuỗi ngày xa xưa!

Đi vào vạn kỷ đợi chờ
Gặp nhau nối lại tình xưa hẹn hò
Nắm tay bước cõi cung mơ
Tìm vơi héo hắt, thẫn thờ bâng khuâng

Giờ đây ngồi dưới ánh vàng
Đôi chim cánh trắng thênh thang mộng đời
Cung đàn trổi khúc tuyệt vời
Thả theo mây gió ngàn khơi tiếng lòng

Nâng niu, kéo sợi tơ hồng

Kết tình yêu dấu một vòng vấn vương
Dẫu cho cách trở ngàn phương
Tấc lòng vẫn mãi yêu thương chẳng dời!..


Nguyễn Thành Sáng
 
Top